TRUNG BỘ KINH SỐ 58 – KINH VƯƠNG TỬ VÔ ÚY

Vương tử Abhaya được Nigantha Nataputta hướng dẫn đi hỏi Thế Tôn những câu hỏi “hai móc” nhằm kiểm tra khả năng trả lời của Ngài. Khi Vương tử Abhaya đến gặp Thế Tôn, ông hỏi: liệu Thế Tôn có thể nói những lời khiến người khác không ưa hay không thích hay không. Thế Tôn trả lời rằng mọi lời nói của Ngài đều đúng pháp, không sai lệch, không gây hại, và được căn cứ trên lòng thương tưởng đối với các loài hữu tình.

Thế Tôn minh họa bằng ví dụ: nếu đứa trẻ vô ý nuốt hòn đá hay thọc que vào miệng, người lớn phải cứu kịp thời để tránh tổn hại. Tương tự, lời nói của Thế Tôn được khéo dùng để giáo hóa, chỉ đường, không gây tổn hại cho chúng sanh. Mọi câu trả lời của Ngài là ngay tại chỗ, nhờ khéo biết pháp giới và hiểu rõ bản chất của mọi pháp.

Vương tử Abhaya nhận thấy sự vi diệu, khéo léo và trí tuệ của Thế Tôn: Ngài như người dựng lại những gì bị ngã, phơi bày những gì che kín, soi sáng bóng tối cho kẻ đi lạc. Nhận thức rõ Chánh pháp, Vương tử Abhaya quy y Thế Tôn, Pháp và Tăng, xin làm cư sĩ trọn đời, tôn kính và tuân theo Chánh pháp.

Ý chính tóm tắt:

  1. Lời nói của Thế Tôn: đúng pháp, không gây hại, dựa trên lòng từ bi.
  2. Khéo biết pháp giới: trả lời ngay tại chỗ, hiểu bản chất mọi pháp.
  3. Ví dụ minh họa: cứu đứa trẻ vô ý nuốt hòn đá → lời nói phải cứu, giáo hóa đúng pháp.
  4. Vương tử Abhaya nhận thức Chánh pháp: thấy vi diệu, tôn kính, quy y Thế Tôn, Pháp và Tăng, trọn đời quy ngưỡng.