Một buổi sáng, Thế Tôn đi khất thực, sau đó nghỉ trưa trong rừng. Một vị Gậy cầm tay Sakka hỏi Ngài quan điểm và lời giảng, Thế Tôn trả lời rằng trong thế giới, với chư Thiên, Mara, Sa-môn, Bà-la-môn và loài người, không ai bị ám ảnh bởi tưởng khi sống không bị dục triền phược, không nghi ngờ, do dự, và đã đoạn trừ hối quá cũng như tham ái. Khi nghe vậy, Gậy cầm tay Sakka không đồng tình rồi bỏ đi.
Các Tỷ-kheo nhờ Tôn giả Mahākaccāna giải thích ý nghĩa lời Thế Tôn giảng tóm tắt. Mahākaccāna giảng:
- Khi mắt gặp sắc, tai gặp tiếng, mũi gặp hương, lưỡi gặp vị, thân gặp xúc, ý gặp pháp, xúc sinh ra.
- Từ xúc sinh thọ, từ thọ sinh tưởng, từ tưởng sinh suy tầm, từ suy tầm sinh hý luận.
- Những hý luận vọng tưởng này có thể ám ảnh con người, nhưng nếu nhận thức đúng, các ác, bất thiện pháp được đoạn trừ, không còn dư tàn.
Tôn giả Mahākaccāna nhấn mạnh rằng đây là pháp môn “bánh mật”, nghĩa là mỗi phần hiểu biết và suy nghiệm đem lại sự hoan hỷ và thoải mái tâm trí, giống như thưởng thức từng miếng bánh mật thuần khiết. Pháp môn này giúp người tu nhận diện, đoạn trừ vọng tưởng, và đạt vô dư an ổn.
Tóm lại, mọi vọng tưởng sinh ra từ xúc → thọ → tưởng → suy tầm → hý luận, và khi nhận thức đúng, chúng được đoạn trừ, đem lại an ổn cho tâm. Pháp môn này được gọi là Bánh mật, vì sự thưởng thức trí tuệ mang lại hoan hỷ và an lạc tinh thần.
