Thế Tôn dạy rằng khi một Tỷ-kheo sống tại khu rừng, làng, thị trấn, đô thị hoặc gần một người nào đó, vị ấy cần quan sát ba yếu tố:
- Niệm chưa được an trú: tâm chưa ổn định, chưa đoạn trừ lậu hoặc, chưa chứng đạt vô thượng an ổn.
- Điều kiện vật chất: những vật dụng cần thiết cho đời sống xuất gia (y phục, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm) kiếm được dễ hay khó.
- Tâm thái và mục đích xuất gia: không được lấy y phục, thức ăn, sàng tọa hay dược phẩm làm lý do xuất gia; xuất gia để tu tập tâm và đoạn trừ lậu hoặc.
Từ đó, Tỷ-kheo cần quyết định:
- Nếu niệm chưa an trú, tâm chưa định tĩnh, lậu hoặc chưa đoạn trừ, và vật dụng khó kiếm, vị ấy phải bỏ nơi đó, không được ở lại, để không bị chi phối bởi điều kiện bên ngoài và duy trì tinh thần xuất gia chân chính.
- Nếu niệm chưa an trú nhưng vật dụng dễ kiếm, vị ấy cũng phải từ bỏ, không vì vật chất mà tiếp tục ở lại.
- Nếu niệm đã an trú, tâm định tĩnh, lậu hoặc đoạn trừ, và vật dụng khó kiếm, vị ấy có thể ở lại, không bỏ đi, tiếp tục tu tập trong trạng thái an ổn.
- Nếu niệm đã an trú và vật dụng dễ kiếm, vị ấy có thể theo sát môi trường hoặc người xung quanh, duy trì tu tập trọn đời, không bỏ đi ngay cả khi bị xua đuổi.
Bài kinh nhấn mạnh rằng quyết định nơi sống và môi trường tu tập phải dựa trên tuệ tri và sự an trú của tâm, không phải vì tiện nghi hay vật chất, giúp Tỷ-kheo duy trì chánh niệm, định tĩnh và đạt giải thoát.
