TUYỂN TẬP TẢN VĂN CUỘC SỐNG – CÂU CHUYỆN 2: LÁ THƯ CỦA ĐỨA CON HƯ

CÂU CHUYỆN 2: LÁ THƯ CỦA ĐỨA CON HƯ

Mẹ ơi…

Có những điều, con đã im lặng quá lâu. Đến mức nó mục cũ nát lòng con, con chỉ muốn tự trách, tự đánh, tự xé chính mình. Con viết lá thư này không phải để xin mẹ tha thứ – vì con biết, cả đời này có lẽ con cũng không xứng đáng. Con viết vì con sợ… sợ một ngày nào đó nhìn thấy mẹ nằm im, và con không kịp nói một lời nào nữa.

Con sợ sự im lặng của mẹ.

Con sợ sự chịu đựng của mẹ.

Con sợ ánh mắt mẹ mỗi khi con về nhà trong tình trạng mà chính con cũng không dám nhìn mình trong gương.

Mẹ ơi… những năm tháng qua, con đã sống như một kẻ vô tâm, như thể trái tim mẹ là chỗ để con giẫm đạp mà không cần nghĩ ngợi. Con đã bướng bỉnh, ngạo mạn, ích kỷ đến mức tàn nhẫn. Con cứ tưởng mẹ sẽ sống mãi, sẽ luôn đứng đó, đợi con lớn, đợi con tỉnh ngộ. Con cứ nghĩ mẹ sẽ không bao giờ bỏ con lại… Con quên mất mẹ cũng chỉ là một con người. Một con người có trái tim biết đau, có đôi mắt biết khóc, có nhịp thở đôi khi vì con mà nghẹn lại.

Con nhớ cái ngày mẹ đứng ngoài cổng trường, mái tóc xổ rối vì chạy vội khi nghe tin con đánh nhau. Trong đám đông bạn bè đang cười cợt, con thấy mẹ. Thấy cả khuôn mặt mẹ tái đi, đôi bàn tay run run không biết đặt vào đâu. Mẹ không mắng con – điều đó mới làm con sợ. Mẹ chỉ nói một câu mà đến bây giờ con vẫn không dám quên: Sao con lại trở thành như vậy?

Nhưng lúc đó, con lại ngoảnh mặt bỏ đi. Con bỏ đi như thể mẹ chẳng liên quan gì đến đời con. Con bỏ đi như thể mẹ không đau. Con bỏ đi như thể con mới là người bị tổn thương.

Nhưng thật ra… người đau nhất là mẹ.

Con biết có những đêm mẹ ngồi chờ con, đôi mắt mở thao láo đến đỏ cả lên. Khi tiếng xe máy vang lên ngoài ngõ, mẹ giật mình chạy ra, tay vẫn cầm điện thoại chưa kịp đặt xuống bàn. Con về trong mùi khói thuốc, mùi rượu, mùi nổi loạn của một đứa trẻ tưởng mình trưởng thành. Con đi ngang qua mẹ như đi ngang qua một người xa lạ. Còn mẹ… chỉ im lặng nhìn theo bóng con khuất dần.

Con đâu biết mỗi bước chân của con như mỗi nhát dao xoáy sâu vào ngực mẹ.

Con cứ nghĩ mẹ phiền.

Con cứ nghĩ mẹ cản đường tự do của con.

Con cứ nghĩ mẹ cổ hủ, không hiểu con, không hiểu cái thế giới mà con đang sống.

Nhưng mẹ ơi… Bây giờ con mới hiểu: chẳng có ai trên đời lo cho con nhiều bằng mẹ. Chẳng có ai yêu con đến mức hy sinh cả đời mà không cần đáp lại. Chẳng có ai đứng sau lưng con mỗi khi con gục ngã – ngoài mẹ.

Con nhớ có lần con nói với mẹ những lời tệ bạc đến nỗi bây giờ con không dám nhắc lại. Con hét vào mặt mẹ, đập cửa ầm ầm, bỏ đi trong đêm chỉ để chứng minh con đủ lớn, đủ mạnh, đủ độc lập. Trong khi thực ra… con yếu đuối đến mức chỉ một cơn gió đời thôi cũng đủ làm con gãy.

Ngày hôm sau, khi con về, mẹ vẫn nấu cơm. Vẫn để phần cho con. Vẫn hỏi con ăn chưa. Mẹ làm như không có chuyện gì xảy ra, trong khi con biết… trong lòng mẹ chắc hẳn đã nát vụn. Con đã khiến mẹ tổn thương mà mẹ vẫn thương con như chưa hề có vết cắt nào.

Có những lúc con tưởng mình ghét mẹ. Nhưng sự thật là con ghét chính bản thân con – đứa con hư hỏng, cứng đầu, sống ngông cuồng để che đi sự yếu đuối bên trong.

Mẹ ơi, càng lớn con càng thấy mình nhỏ bé. Càng đi xa con càng thấy mẹ là nhà. Càng chứng kiến người ta ngoài đời lừa dối nhau, phản bội nhau, sống vì lợi lộc, con càng thấy mẹ là thứ trong trẻo nhất mà con từng có.

Có lần con về nhà khuya, thấy mẹ nằm ngủ trên ghế, chân vẫn còn mang đôi dép, mền kéo không tới ngực. Con muốn gọi mẹ dậy, muốn bế mẹ vào phòng, muốn nói với mẹ rằng con xin lỗi… nhưng con lại đứng im. Con đứng đó, như một kẻ hèn nhát, chỉ dám nhìn mẹ từ xa. Mắt mẹ nhắm lại, nhưng có lẽ trái tim mẹ vẫn dõi theo con. Chỉ có mình con biết mẹ mệt. Mẹ già đi. Mẹ không còn đủ sức để thức trắng nhiều đêm vì con nữa.

Nhưng con thì vẫn làm khổ mẹ.

Con sai mà cứ lặp lại.

Con hư mà cứ cố chấp.

Con đau mà lại khiến mẹ đau gấp mấy lần.

Mẹ ơi… con sợ thời gian lắm. Con sợ một ngày nào đó con chạy về nhà như mọi lần, gọi “Mẹ ơi!” nhưng không ai trả lời. Con sợ nhìn thấy căn nhà im phăng phắc, cái chén còn dang dở, chiếc áo mẹ gấp chưa xong, mà mẹ thì không còn ở đó nữa. Con sợ ngày mà con đứng trước di ảnh mẹ… và chữ “xin lỗi” chỉ còn là thứ vô nghĩa. Con sợ đến phát run.

Vì sao?

Vì con biết cả đời này con còn nợ mẹ quá nhiều.

Nợ những giọt nước mắt mẹ giấu.

Nợ những đêm mẹ thức chờ.

Nợ những lần mẹ chịu tiếng xấu vì con.

Nợ những nếp nhăn vì lo lắng, những sợi tóc bạc vì suy tư.

Nợ cả cuộc đời mẹ dành cho con.

Con muốn ôm mẹ, nhưng con sợ mẹ buồn. Con muốn nói con thương mẹ, nhưng cổ họng con nghẹn lại mỗi lần mở lời. Con muốn quỳ xuống xin mẹ tha thứ, nhưng con không biết mình có xứng không.

Mẹ ơi, con biết mẹ không cần lời xin lỗi. Mẹ chỉ cần con sống tử tế. Nhưng sống tử tế – với con – lại khó như leo núi, bởi con phải chống lại chính con của ngày trước.

Con đang tập từng chút một: Tập không nóng nảy. Tập không nói bậy. Tập không giao du với những người khiến con đi sai đường. Tập làm việc đàng hoàng. Tập sống có trách nhiệm.

Mỗi khi con mệt, con lại nhớ đến hình ảnh mẹ đứng trước cửa sổ cũ kỹ, nhìn ra ngõ, hy vọng bóng con sẽ xuất hiện. Mỗi khi con muốn bỏ cuộc, con lại nhớ bàn tay gầy của mẹ, những đốt ngón tay khô ráp vì bao năm làm lụng. Mỗi khi con muốn quay lại cuộc sống buông thả, con lại nhớ ánh mắt mẹ ngày con làm mẹ khóc.

Mẹ ơi… con sẽ cố, thật sự sẽ cố.

Không phải vì con muốn chứng minh điều gì.

Mà vì con muốn mẹ tự hào về con, dù chỉ một chút thôi cũng được.

Con không dám ước mẹ trẻ lại.

Con chỉ ước mẹ đừng mệt nữa.

Con chỉ ước thời gian chậm lại.

Con chỉ ước mẹ sống thật lâu… lâu đến mức con kịp bù đắp cho mẹ những năm tháng con đã bỏ lỡ.

Mẹ ơi…

Nếu một ngày nào đó mẹ không còn đủ sức để đi, con sẽ dìu mẹ.

Nếu mẹ không còn đủ sức để nấu nướng, con sẽ vào bếp.

Nếu mẹ không còn nhớ rõ mọi thứ, con sẽ nhớ thay mẹ.

Nếu mẹ quên con… con vẫn sẽ ôm mẹ như ngày mẹ ôm con.

Vì con biết:

Không ai trên đời này yêu con bằng mẹ.

Không ai chịu đau vì con nhiều bằng mẹ.

Không ai sợ mất con như mẹ.

Và cũng không ai mà con thương… nhiều như mẹ.

Mẹ ơi…

Con xin lỗi.

Đây là lời xin lỗi thành thật nhất đời con.

Và con thương mẹ – thương bằng tất cả phần đời còn lại của con.

Đứa con hư đang tập trưởng thành của mẹ

Để lại một bình luận