Một thời, Đức Thế Tôn du hành đến thị trấn Thullakotthita thuộc xứ Kuru và thuyết pháp cho các Bà-la-môn cùng gia chủ. Trong hội chúng có thanh niên Ratthapāla, con trai độc nhất của một gia đình giàu có. Sau khi nghe pháp, ông nhận ra rằng đời sống tại gia khó có thể tu tập phạm hạnh viên mãn nên phát tâm xuất gia.
Ratthapāla xin cha mẹ cho phép xuất gia nhưng bị từ chối vì là con một, được nuôi dưỡng trong giàu sang và là niềm hy vọng của gia đình. Ông quyết tâm nằm trên đất, tuyệt thực và tuyên bố sẽ chết nếu không được xuất gia. Trước sự kiên quyết ấy, cha mẹ cuối cùng đồng ý với điều kiện sau này phải trở về thăm nhà.
Sau khi được Đức Phật cho xuất gia và thọ đại giới, Ratthapāla tinh tấn tu tập, sống viễn ly, không bao lâu chứng đắc quả A-la-hán. Khi đạo nghiệp viên mãn, ông xin phép Đức Phật trở về thăm cha mẹ.
Trở về quê hương, Ratthapāla vẫn giữ hạnh khất thực. Ban đầu cha không nhận ra con, còn trách các sa-môn đã khiến con mình xuất gia. Sau khi biết Ratthapāla trở về, cha mẹ mời ông dùng cơm và tìm mọi cách thuyết phục hoàn tục bằng cách bày ra vàng bạc, tài sản cùng những người vợ cũ được trang điểm lộng lẫy. Tuy nhiên, Ratthapāla không hề dao động. Ông khẳng định tiền tài chỉ mang đến sầu khổ, còn sắc đẹp và thân thể đều vô thường, không đáng để chấp trước.
Sau đó, vua Koravya đến gặp Ratthapāla và hỏi vì sao ông xuất gia khi còn trẻ, khỏe mạnh, giàu có và không gặp bất kỳ biến cố nào. Nhà vua cho rằng người ta thường xuất gia vì bốn sự suy vong: tuổi già, bệnh tật, mất tài sản hoặc mất người thân.
Ratthapāla trả lời rằng ông xuất gia không phải vì những nguyên nhân ấy, mà vì đã hiểu bốn lời dạy của Đức Phật. Thứ nhất, thế gian là vô thường, mọi sự đều biến đổi và đi đến hoại diệt. Thứ hai, thế gian không có nơi nương tựa tuyệt đối, mỗi người phải tự gánh chịu khổ đau và nghiệp của chính mình. Thứ ba, thế gian không có gì thật sự thuộc về mình, khi chết phải bỏ lại tất cả tài sản, quyền lực và người thân, chỉ có nghiệp theo mình. Thứ tư, thế gian luôn thiếu thốn và bị chi phối bởi tham ái, con người càng được nhiều càng mong muốn nhiều hơn nên không bao giờ thỏa mãn.
Để làm rõ bốn chân lý ấy, Ratthapāla dùng nhiều ví dụ về tuổi già, bệnh tật, cái chết, sự mất mát tài sản và lòng tham vô tận của con người. Ông nhấn mạnh rằng không ai có thể thay người khác chịu khổ, tiền bạc không mua được tuổi thọ, quyền lực không ngăn được già chết và mọi tài sản cuối cùng đều phải bỏ lại.
Cuối bài kinh, Ratthapāla đọc những bài kệ nói về sự vô thường của thân thể, sự nguy hiểm của dục lạc và quy luật sinh diệt của đời người. Ông khẳng định chỉ có trí tuệ, sự buông bỏ và đời sống phạm hạnh mới giúp con người vượt khỏi tham ái, chấm dứt khổ đau và đạt đến giải thoát.
