Một buổi sáng, các Tỷ-kheo đến vườn của các Du sĩ ngoại đạo và nghe họ tự xưng là cũng hiểu biết về dục, sắc pháp và cảm thọ như Sa-môn Gotama. Các Tỷ-kheo không tranh luận mà trở về gặp Thế Tôn, xin Ngài giải thích.
Thế Tôn giảng rằng để hiểu rõ, trước hết phải phân biệt ba khía cạnh: vị ngọt, sự nguy hiểm và sự xuất ly.
- Vị ngọt các dục, sắc pháp, cảm thọ là lạc hỷ phát sinh khi thỏa mãn dục, thấy sắc đẹp hay cảm thọ thuận lợi. Ví dụ, khi người trải qua các dục, nhìn thấy sắc đẹp hay cảm thọ dễ chịu, tâm khởi hỷ lạc.
- Sự nguy hiểm là mặt trái của dục, sắc pháp, cảm thọ: khi dục dẫn đến tranh chấp, cướp đoạt, đau khổ, bệnh tật, già yếu, và tử vong; sắc đẹp tàn phai, thân thể biến dạng, hoặc cảm thọ vô thường, khổ, biến hoại. Đây là nguồn gốc của khổ, cho thấy dục không bền vững.
- Sự xuất ly là đoạn trừ dục tham, không còn chấp thủ vào dục, sắc pháp hay cảm thọ; tu tập chánh niệm, thiền định, ly dục và các bất thiện pháp, đạt an trú và giải thoát.
Thế Tôn nhấn mạnh rằng chỉ những người tuệ tri đúng vị ngọt, sự nguy hiểm và xuất ly của dục, sắc pháp, cảm thọ mới có thể như thật nhận thức và đặt người khác trong vị trí tương tự, nghĩa là truyền đạt kinh nghiệm giải thoát chân chính. Những người chưa tuệ tri đúng thì không thể đạt sự hiểu biết sâu sắc và không hướng người khác tới giải thoát.
