VÔ TRỤ GIỮA ĐỜI

VÔ TRỤ GIỮA ĐỜI

Ngồi lại giữa đêm nghe tâm mình hiện xuống

Bao tiếng đời qua rồi cũng hóa mơ màng

Nỗi khổ nỗi vui như bóng mây lướt thoáng

Ta chỉ giữ một hơi sáng trong từng nhịp thở.

 

Chẳng còn nắm giữ điều chi

Chỉ để gió dẫn ta đi rất nhẹ nhàng

Phật dạy tâm vô trụ mà an nhiên

Buông xuống rồi thấy lòng thành thơi.

 

Như giọt sương trên lá chạm nắng rồi tàn đi

Như bóng mây qua núi đến rồi đi nhẹ nhàng

Ta buông xuống buông xuống mọi hình bóng trong tâm gian

Vô thường hãy cửa sáng cho lòng được bình an

 

Ngày rồi cũng qua như dòng đời lặng lẽ

Pháp vốn như huyễn chẳng thật chẳng bền lâu

Hiểu được vô ngã nhẹ như làn gió thiền

Thấy cõi lòng mở ra tựa trời thu nhiệm màu.

Như giọt sương trên lá ở đó rồi tàn mau

Như kiếp người lặng lẽ đến rồi đi nhẹ nhàng thế

Ta an chú an chú giữa từng phút vô trụ sáng

Sáng trong từng hơi thở là tự do trong ta.

 

Khi ta dừng lại nghe từng phút rỗng xuống

Thấy cả thế gian vốn không hề ngăn ngại

Ngay trong hiện tại mọi phép màu hiển lộ

Tâm rỗng tâm sáng là Phật ở trong ta.

 

Như giọt sương trên lá chạm nắng mà tan đi

Như tiếng đời giật khẽ đến rồi đi nhẹ nhàng

Ta buông hết buông hết thấy lòng như suối sạch thôi

Vô trụ giữa đời này là giải thoát dịu dàng

Thở vào thấy sáng

Thở ra bình yên

Một nụ cười…tròn đầy.

 

Tác giả: Minh Bảo

Để lại một bình luận