
KHÔNG VƯỚNG MẮC
Một sớm mai kia ta cũng rụng,
Như chiếc lá vàng cuối chớm thu.
Mộng mị trần gian xin gửi lại,
Chỉ còn mây trắng, ánh trăng mù.
Tro bụi tan rồi hòa đất tưới,
Xương tàn chẳng nhớ chuyện vui tươi.
Không thương, không giận, thôi vương vấn,
Thân xác trả về nuôi cỏ cây.
Nay còn hơi thở lòng trong sáng,
Hãy sống an nhiên sống sẵn sàng.
Mỉm cười cùng nắng quên phiền não,
Đợi lúc buông xuôi đến chẳng màng.
Một kiếp rong chơi cõi ta bà,
Hơn thua được mất hóa ra ma.
Những điều gom góp rồi tan biến,
Một chút chân tâm cũng thấy xa.
Khi gió khẽ lay hồn trổi dậy,
Ta mỉm cười trong cõi hư bay.
Biết đủ, biết dừng là giải thoát,
Sen lòng nở đỏ thấy không sai.
TT. Thích Minh Bảo
