CHÉN TRÀ VU LAN!

CHÉN TRÀ VU LAN!
Mỗi độ Vu Lan trở về, giữa làn khói hương trầm bảng lảng, bóng dáng Quán Âm hiện hữu, tọa vị an lạc, đôi mắt từ bi soi chiếu, làm dịu mát cả cõi lòng, trong không gian thiền tịnh ấy, người con Phật lặng lẽ an trú chánh niệm, tay nâng chén trà – một chén trà đơn sơ mà chứa đựng cả tấm lòng hiếu kính, như giọt sương mai thấm nhuần cỏ nội.
Nhấp ngụm trà thanh, tâm như được quay trở về nguồn cội, nơi có hình ảnh Cha đang cần mẫn sửa lại từng chiếc lợp cho kịp con nước chiều, dáng Mẹ trong hoàng hôn tịch lặng tựa cửa nhìn những cánh chim bạt ngàn bay trong gió, mắt Mẹ buồn nhìn vời vợi cõi xa xăm…
Hương vị trà tan nhẹ, như tình cha nghĩa mẹ: thấm sâu mà không lời, hiện hữu mà lặng lẽ.
Chén trà Vu Lan nhắc nhở ta sống trọn hiếu hạnh, giữ tâm biết ơn trong từng hơi thở, từng bước chân. Để mỗi ngày trôi qua, đều là một ngày Vu Lan, hãy để ngày nào cũng là ngày Vu Lan, vì không có mùa Vu Lan chân thật nào của thế gian có thể hơn Vu Lan trong lòng người con hiếu thảo