
DƯỢC SƯ TỰ – HỒN XƯA TRONG SẮC MỚI
Giữa lòng thành phố Mỹ Tho – nơi đô thị và sông nước hòa quyện trong nhịp sống vừa hiện đại vừa bình dị – chùa Dược Sư lặng lẽ tựa như đóa hoa sen thanh tịnh hiện hữu giữa bùn đời thế sự, tỏa hương từ bi ngát mãi giữa cõi Ta-bà đầy biến động. Không phô trương, không ồn ã, ngôi già lam vẫn an nhiên tự tại giữa phố thị, giữ gìn cho mình một không gian thiền vị sâu lắng và thanh tịnh nguyên vẹn. Mỗi bước chân ghé lại là một dịp để thắp lên nén tâm hương thành kính, lắng nghe tiếng chuông ngân vang vọng như lời nhắc nhở nhẹ nhàng về vô thường của đời sống, về lòng từ bi rộng lớn và con đường giác ngộ giải thoát. Nơi đây, không chỉ là một danh lam cổ tự, mà còn là pháp thân sống động, nơi dòng chánh pháp thấm nhuần trong tâm hồn, làm dịu mát mọi phiền não, gieo hạt mầm an lạc, từ bi cho muôn loài chúng sinh.
Và để cảm nhận trọn vẹn hơn giá trị của ngôi già lam tĩnh tại này, ta hãy cùng ngược dòng thời gian, chiêm nghiệm hành trình hình thành và phát triển của chùa Dược Sư – nơi đã đi qua bao mùa mưa nắng thế sự, được chư Tôn đức khai sơn với tâm nguyện hoằng dương chánh pháp, lợi lạc quần sanh. Ngôi tự viện ấy không ngừng được gìn giữ, tô bồi qua từng thế hệ Phật tử đầy lòng thành kính và niềm tin kiên định nơi Tam Bảo. Mỗi viên gạch, mỗi mái chùa rêu phong đều in đậm dấu ấn lịch sử, như chứng tích sống động cho dòng chảy miên viễn của đạo lý từ bi và trí tuệ, lan tỏa giữa lòng nhân gian, giữa bao biến động của cuộc đời vô thường…
Theo lời kể của nhiều Phật tử cao niên, trước khi ngôi chùa được khai lập, mảnh đất này vốn là nơi mọc lên một cây gòn cổ thụ sum suê, thân to rợp bóng, được người dân trong vùng xem là linh thiêng, mộc mạc mà huyền nhiệm tĩnh tại giữa lòng phố thị. Vì lòng kính sợ trước sự hiện diện của thiên nhiên mang dấu ấn linh khí ấy, không ai dám chặt phá hay động đến gốc gòn già, và ngay cả chủ đất cũng chẳng dám cất nhà sinh sống nơi đây, vì thế khu đất vẫn giữ được sự tịch lặng nguyên sơ qua nhiều năm tháng.
Mãi đến năm 1976, khi nhân duyên hội đủ, phúc duyên khai mở, Phật tử Diệu Nhàn – với tâm nguyện hộ trì Tam bảo đã phát tâm phát nguyện cúng dường lên Hòa thượng Thích Bửu Nghĩa – một bậc cao Tăng đạo hạnh, để kiến lập ngôi già lam. Từ đó, chùa Dược Sư được khai sơn, như đóa hoa sen thanh tịnh vươn lên, của niềm tin nơi Tam Bảo và sự giao hòa giữa thiên nhiên và Phật pháp. Cây gòn linh thiêng năm xưa như một biểu tượng hộ pháp vô hình, báo hiệu điềm lành cho ánh sáng chánh pháp sẽ từ đây lan tỏa, mang đến an lạc cho muôn tâm hồn hữu duyên nơi miền đất Tiền Giang hiền hòa.
Hòa thượng Thích Bửu Nghĩa, thế danh Thái Văn Hưng Xuất thân từ một gia đình nền nếp Nho phong, lễ giáo nghiêm cẩn, thân phụ là một lương y hành nghề Đông y gia truyền, chuyên tâm hành đạo cứu người. Từ thuở thiếu thời, Ngài đã được thân phụ truyền thụ y thuật, sớm tỏ ra thuần thục trong việc bắt mạch kê toa, chữa bệnh cứu nhân độ thế.
Vào năm 1960, khi tuổi đời bước sang bốn mươi, Hòa thượng phát tâm xuất gia, tìm đến Đà Nẵng cầu đạo, được Hòa thượng Bổn sư thượng Trí hạ Minh truyền trao giới pháp, ban pháp danh là Thị Trực, tự Hạnh Thông, hiệu Bửu Nghĩa. Kể từ đây, cuộc đời Ngài chính thức chuyển hướng, dấn thân vào con đường xuất thế, nguyện tận hiến thân tâm cho đạo pháp và chúng sanh.
Năm 1968, nhân một lần trở về Thị xã Mỹ Tho (tỉnh Định Tường xưa) để hành đạo, Hòa thượng cảm nhận nơi đây phong cảnh hữu tình, dân chúng chất phác hiền lương, thuận duyên cho việc tu hành và hóa độ. Ngài quyết định dừng bước tại vùng đất này, khởi đầu là trú ngụ tại chùa Phật Ân, nơi Ngài lập một phòng chẩn trị Đông y để châm cứu, hốt thuốc miễn phí cứu giúp người dân nghèo khó.
Một trong những Phật sự lớn lao mà Hòa thượng luôn ưu tư chính là tâm nguyện “tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức”. Trong thời gian trụ trì tại Mỹ Tho, Ngài được sự phát tâm cúng dường của Phật tử Nhật Sang hiến tặng một mảnh đất thanh tịnh. Nhận thấy đây là điềm lành hội đủ duyên khởi, Hòa thượng kiến tạo một ngôi Tam Bảo vừa làm nơi tu học, vừa là điểm hành y cứu chúng. Ngôi chùa được đặt tên là Dược Sư Tịnh Xá, như một sự kết hợp trọn vẹn giữa đạo pháp và y đạo.
Tại nơi đây, Hòa thượng đã tận tụy ngày đêm chẩn mạch bốc thuốc từ thiện, hoằng pháp độ sanh, gieo duyên lành cho vô số người hữu duyên. Cả cuộc đời còn lại của Ngài là những tháng năm miệt mài phụng sự đạo pháp: từ việc tu hành nghiêm mật, đào tạo Tăng tài, đến công trình trùng tu, kiến thiết ngôi Tam Bảo, dựng nên một đạo tràng trang nghiêm thanh tịnh.
Chùa Dược Sư, dưới sự dẫn dắt của Hòa thượng, trở thành ngôi chùa tiêu biểu của Thiền phái Lâm Tế Chúc Thánh tại Quảng Nam, và là đạo tràng duy nhất của dòng thiền này hiện diện tại Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang.
Đến năm 2004, sau nhiều năm tận tụy cống hiến, Hòa thượng thuận thế vô thường, an nhiên xả báo thân, thâu thần viên tịch, để lại muôn vàn kính tiếc trong lòng hàng môn đồ pháp quyến cùng chư Phật tử gần xa.
Năm 2006, nhằm tiếp nối đạo mạch và sự nghiệp hoằng hóa lợi sinh mà Hòa thượng để lại, Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Tiền Giang đã chính thức bổ nhiệm Thượng tọa Thích Minh Bảo kế vị trụ trì. Cũng từ đó, để thuận tiện cho việc xưng hô và ghi nhớ, ngôi chùa được đổi tên từ Dược Sư Tịnh Xá thành Chùa Dược Sư, tiếp tục là nơi lan tỏa ánh sáng từ bi và trí tuệ đến khắp muôn phương.
Thượng tọa Thích Minh Bảo, thế danh sinh năm 1976, nguyên quán tại Gò Công Đông, Tiền Giang. Năm 1990, khi mới 14 tuổi, Thầy phát tâm xuất gia tại chùa Bửu Thắng, Gò Công Đông, dưới sự hướng dẫn của Hòa thượng Bổn sư Thích Huệ Thông. Cũng trong năm ấy, vào tháng 7, Thầy được gửi đến chùa Dược Sư để học đạo. Tại đây, Hòa thượng trụ trì đương thời đã hoan hỷ tiếp nhận Thầy làm đệ tử pháp, ban pháp húy là Đồng Nghiêm, pháp hiệu Thông Trí, thuộc dòng Thiền Lâm Tế Chúc Thánh, đời thứ 43.
Trải qua quá trình tu học tinh chuyên, năm 1995, Thầy chính thức đăng đàn thọ đại giới tại Tổ đình Bửu Lâm, thành phố Mỹ Tho. Với tâm nguyện hoằng dương chánh pháp và báo đáp thâm ân thầy tổ, Thầy đã không ngừng nỗ lực vun bồi đạo hạnh, trau dồi trí tuệ, tích cực tham gia các Phật sự tại địa phương và gắn bó sâu sắc với chùa Dược Sư từ những ngày đầu tu học.
Sau khi được bổ nhiệm trụ trì, Thượng tọa Thích Minh Bảo đã dốc lòng bảo tồn và phát triển ngôi già lam. Đến năm 2011, nhận thấy cơ sở vật chất chùa Dược Sư đã xuống cấp nghiêm trọng, Thầy phát tâm khởi công đại trùng tu toàn bộ ngôi chùa, giữ nguyên tinh thần truyền thống nhưng kết hợp với kiến trúc hiện đại, tạo nên một đạo tràng trang nghiêm thanh tịnh, đáp ứng nhu cầu tu học và sinh hoạt tâm linh cho đông đảo Tăng Ni, Phật tử gần xa. Công trình trùng tu được hoàn thành sau ba năm, vào năm 2014.
Song song với các hoạt động Phật sự, Thượng tọa còn chú trọng việc học để tăng trưởng tuệ giác. Năm 2013, Thầy đã hoàn thành chương trình Cử nhân Phật học hệ chính quy, góp phần nâng cao nền tảng học thuật trong hành trình hoằng pháp lợi sinh.
Với những đóng góp không ngừng nghỉ cho đạo pháp và cộng đồng, năm 2024, Thượng tọa Thích Minh Bảo đã được Giáo hội Phật giáo Việt Nam suy cử và tấn phong lên hàng giáo phẩm Thượng tọa, ghi nhận công hạnh và đạo nghiệp mà Thầy đã cống hiến trong suốt hành trình hành đạo.
Dưới sự hướng dẫn của Thượng tọa, chùa Dược Sư không chỉ là nơi quy tụ của đạo tâm, nơi lan tỏa ánh sáng từ bi và trí tuệ, mà còn tiếp tục sứ mệnh “Tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức” như tâm nguyện xưa kia của Tổ sư khai sơn Thích Bửu Nghĩa.
Dược Sư Từ Ấn
Tiếp nối mạch hình thành và phát triển chùa Dược Sư, Đầu năm Mậu Thân 1968, khi chiến cuộc Tết vừa lắng dịu, vào ngày 19 tháng 2, Hòa Thượng đã phát tâm khởi công xây dựng ngôi chùa mang tên Dược Sư Tinh Xá. Bước đầu, vì hoàn cảnh kinh tế còn khó khăn, lại thêm Hòa Thượng vừa từ miền Trung vào, chưa có đủ duyên tài chánh, nên công trình chỉ dựng lên thô sơ theo kiểu nhà cấp bốn, gồm hai gian với cột bê tông, mái lợp tôn, vách vừng bằng lá giản dị.
Trải qua thời gian, với lòng chí thành và tâm nguyện hộ pháp, đến năm 1985, chùa được trùng tu lần thứ nhất. Những cột bê tông cũ được thay bằng tường xây kiên cố, cùng việc đổ sàn nâng cao để chánh điện được tôn thờ trang nghiêm, tạo nên dáng vóc bề thế hơn, bắt đầu từ đó ngôi chùa mới thực sự được xây dựng vững chãi.
Trước tiền đường, chùa tôn trí tượng Phổ Hiền Lộ Thiên cao 2,4 mét, dung mạo thanh thoát, đứng trên đóa sen, tóc búi phủ vai, tay cầm hoa sen biểu trưng cho lòng từ bi và trí tuệ viên mãn. Điều đặc biệt là tượng Phổ Hiền tại đây có nguồn gốc kỳ lạ. Trong vùng Mỹ Tho chỉ có hai pho tượng Phổ Hiền cùng một khuôn mẫu: một pho được thờ tại Quan Âm Các từ năm 1946; còn pho tượng ở Dược Sư lại được chuyển về từ trại giam Mãnh Hổ vào năm 1986, nguồn gốc trước đó không rõ. Thường thì trong các thiền viện, Quán Âm Lộ Thiên được tôn thờ phổ biến, song chùa Dược Sư lại chọn Phổ Hiền Lộ Thiên làm biểu tượng tâm linh, hàm chứa chí nguyện kiên định và sự rộng lớn của trí tuệ Phật pháp.
Nằm ngay giữa trung tâm thành phố Mỹ Tho náo nhiệt, có một nơi như tách mình khỏi dòng chảy vội vã của thời gian – nơi ngôi chùa cổ kính an trú giữa thiên nhiên tươi mát và không gian trầm mặc, thanh tịnh. Phía trước chùa là giếng nước cổ – biểu tượng của sự sống, cùng hồ nước ngọt quanh năm lặng lẽ soi bóng mây trời. Cạnh bên là công viên phủ đầy bóng mát, cây lá đong đưa theo gió như lời kinh dịu dàng vọng về giữa cuộc đời.
Giữa không gian ấy, nổi bật lên là cây bồ đề trước sân chùa – được trồng từ năm 1995 – không chỉ là một thực thể sống, mà là biểu tượng thiêng liêng của giác ngộ và từ bi. Dưới tán lá rợp xanh, người dân và du khách thường tìm về để đảnh lễ, thiền tịnh, hay đơn giản chỉ để buông bỏ những muộn phiền đời thường và lắng nghe lại nhịp thở của chính mình.
Phía bên phải chùa là dòng sông Tiền rộng lớn, hiền hòa nhưng tràn đầy sức sống – chở nặng phù sa, uốn lượn như dải lụa mềm vắt ngang miền sông nước. Hai cù lao giữa dòng như hai bàn tay đại từ đại bi nâng niu, bồi đắp đất trời, nuôi dưỡng sự sống và cả những niềm tin sâu thẳm.
Phía sau và bên trái chùa là những dãy phố yên bình, nơi mái nhà xếp san sát, tạo nên sự cân bằng hài hòa giữa thế giới thế tục và cõi thiền môn. Gió từ bốn phương hội tụ, mang theo hơi thở của đất trời, làm dịu đi cái nóng hầm hập của phố thị, mở ra một không gian lý tưởng cho việc dạo bước, chiêm nghiệm, học hỏi và trở về với chính mình.
Chùa không chỉ là nơi thờ tự, mà còn là nơi gieo hạt mầm tỉnh thức, nơi mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều trở thành pháp âm dịu dàng giữa đời thường. Giữa lòng đô thị, đây chính là một cõi thiền – nơi con người tìm thấy sự thảnh thơi, an trú và lòng từ rộng mở.
Vào ngày 19 tháng 6 năm Tân Mão (2011), ngôi già lam Dược Sư đã được khởi công đại trùng tu với tâm nguyện bảo tồn và phát huy giá trị tâm linh, văn hóa, nghệ thuật vốn có. Ngôi chùa mới được kiến lập trên nền xưa, xây dựng theo đồ án có tầm vóc quy mô, mang dáng dấp kiến trúc hiện đại song vẫn giữ cốt cách thanh tịnh của thiền môn. Mặt tiền chùa được kiến tạo theo hình tháp: gồm hai tầng lửng, bốn tầng lầu, sân thượng và một tầng hầm – tất cả tạo nên một tổng thể trang nghiêm, uy nghi giữa phố thị.
Chánh điện được an vị tại tầng lầu thứ tư – nơi hội tụ linh khí, là không gian tu tập và chiêm bái của tứ chúng. Giữa chánh điện tôn trí tôn tượng đức Phật Dược Sư bằng gỗ mít cao 2 mét, ngự trên bảo tòa sư tử bát giác, tay trái nâng bình hồ lô chứa nước cam lồ, tay phải cầm viên linh dược – biểu thị cho năng lực chữa lành khổ đau cả thân, lẫn tâm. Hai bên là phù điêu Nhật Quang Bồ Tát và Nguyệt Quang Bồ Tát bằng gỗ treo trang trọng trên tường.
Đối xứng hai vách chánh điện là 12 bức phù điêu đắp nổi bằng xi măng, cao ba thước, khắc họa 12 vị Dược Xoa Đại Tướng – hóa thân của mười hai vị Phật và Bồ Tát – biểu trưng cho sự gia hộ với mười hai căn bệnh của thế gian. Từng đường nét hoa văn được chạm khắc tinh xảo, gợi lên sự nhiệm mầu và linh thiêng nơi đạo tràng.
Tại trung tâm chánh điện còn được trang hoàng bằng hoành phi và hai câu đối bằng Hán văn, là pháp ngữ trích từ Kinh Dược Sư, biểu thị tinh thần tu học chân chánh, đồng thời là lời sách tấn người con Phật trên lộ trình giác ngộ:
“Pháp chân thật nghĩa, như thị văn, như thị tư, như thị tu trì.
Phật chánh biến tri, vô lượng huệ, vô lượng quang, vô lượng công đức.”
法真實義如是聞如是思如是修持
佛正遍知無量慧無量光無量功德
Phía sau chánh điện là bàn thờ Tổ, tôn kính các bậc Hòa thượng tiền bối đã khai sơn phá thạch, hoằng dương Phật pháp. Hai bên là nơi an trí linh vị tín đồ nam nữ, biểu hiện tinh thần tri ân và báo ân. Tại đây còn lưu giữ nhiều pho tượng cổ bằng đồng thao, gỗ, và xi măng cốt thép – mỗi tượng là một pháp tướng, một trang sử sống của ngôi chùa qua từng thời kỳ. Bộ bàn tam cấp nơi chánh điện được làm từ gỗ căm xe quý hiếm, niên đại trên 40 năm, với họa tiết hoa văn cổ điển chạm trổ cực kỳ tinh xảo, thể hiện bàn tay nghệ nhân tài hoa, lòng kính ngưỡng sâu sắc đối với Tam Bảo.
Tầng lửng dưới chánh điện là Tổ đường – nơi trang nghiêm thờ bảo tháp linh cốt và di ảnh Hòa thượng khai sơn. Phía trước là tôn tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát ngự trên lưng Đề Thính cao 1,5 mét, uy nghiêm và từ bi. Bên trong Tổ đường còn có tượng Tổ sư Bồ Đề Đạt Ma bằng đồng cao 1 mét, biểu trưng cho dòng thiền truyền thừa từ Tây Thiên sang Đông độ. Dưới Tổ đường là Tăng xá – dãy nhà có năm phòng dành cho chư Tăng hành trì tu học. Tầng dưới Tăng xá là Giảng đường với sức chứa khoảng 100 người, là nơi mỗi đêm chư thiện tín vân tập về tụng kinh, lễ Phật, gieo trồng thiện căn. Tầng lửng dưới Giảng đường là nơi cư trú của trụ trì cùng phòng khách tiếp Phật tử thập phương.
Trên sân thượng, phía trước có cổ lầu mái cong hình tháp, trang trí bằng hai cặp long chầu nguy nga. Bên trong tôn trí đại hồng chung bằng đồng nặng 300kg, ngân vang như tiếng Pháp âm thức tỉnh lòng người. Phía sau sân thượng là phòng nhập thất dành riêng cho chư Tăng tu hành tịnh tu. Trên mái cổ lầu ấy là pho tượng Quan Thế Âm Bồ Tát tự tại, cao 2 mét, uy nghi trong tư thế thiền định, tỏa ra năng lượng từ bi an lạc cho muôn loài.
Mỗi tầng trong ngôi già lam đều được thiết kế trang nhã, sáng sủa, thông thoáng, mang sắc thái riêng biệt, tạo nên một chỉnh thể hài hòa, linh thiêng mà gần gũi. Từng bước chân du khách khi ghé thăm nơi đây không chỉ là hành trình khám phá kiến trúc, mà còn là hành trình tâm linh trở về với chính mình.
Mặt tiền chùa giáp quốc lộ, không có tam quan, nhưng lại được bài trí độc đáo với mái cong, long chầu. Ngay trước sân có tượng Bồ Tát Phổ Hiền lộ thiên, hai bên là hai vị Kim Cang thần hộ pháp cao 2 mét, mắt nhìn thẳng ra đường, biểu trưng cho sự gìn giữ chánh pháp. Trên nền đỏ và đen – hai màu sắc chủ đạo tượng trưng cho cát tường và tôn nghiêm theo mỹ học truyền thống Trung Hoa – nổi bật hai câu đối được khắc bằng Hán văn:
“Học tư tu định tuệ tinh chuyên nhất niệm thành thân
Hảo giải thoát xuất ly khắc niệm tam tâm lập đức”
學思修定慧精專一念成身
好解脫出離克念三心立德
Hai câu đối ấy không chỉ là lời sách tấn tu hành mà còn là biểu hiện của triết lý nhà Phật – dùng chánh niệm làm gốc, định huệ song tu, lấy tam tâm (tín – nguyện – hạnh) làm nền tảng lập đức độ sinh. Các đường viền câu đối được trang trí bằng phù điêu tứ linh, tứ quý – thể hiện sự kết hợp giữa mỹ thuật dân tộc và tinh thần Phật giáo sâu sắc.
Một trong những giá trị quý báu đóng góp vào bề dày văn hóa và tâm linh của chùa Dược Sư là hệ thống pháp khí cổ xưa: mõ bằng gỗ mít, đại hồng chung, chuông gia trì, thủ lư, thủ xích… tất cả đều được lưu giữ cẩn trọng từ thời khai sơn lập tự. Mỗi tiếng mõ, tiếng chuông là tiếng vọng của trí tuệ và từ bi, đưa người nghe trở về với chánh niệm hiện tiền.
Không chỉ là nơi thờ tự, chùa Dược Sư còn là địa chỉ nhân đạo nổi tiếng trong vùng, có truyền thống khám bệnh, châm cứu và phát thuốc từ thiện từ thời Hòa thượng khai sơn còn tại thế. Vì thế, khi hỏi đến chùa Dược Sư giữa lòng Mỹ Tho, hầu như ai cũng biết đến. Nơi đây còn là chốn tâm linh được hàng ngàn Phật tử khắp nơi tìm về, ký thác linh vị, gửi gắm hài cốt người thân trong niềm tin ngưỡng vọng vào cõi thanh lương vĩnh hằng.
Tuy không mang bề dày lịch sử hàng trăm năm như các cổ tự danh tiếng, song chùa Dược Sư lại hàm chứa một dòng chảy tuệ giác sống động, khởi nguồn từ tâm nguyện hộ trì Tam Bảo của bậc khai sơn và các bậc tiền nhân. Trải qua quá trình kiến tạo và phụng sự, ngôi chùa đã dần định hình bản sắc riêng biệt giữa lòng thành phố Mỹ Tho. Để kế thừa những hoài bão còn dang dở, Thượng tọa Thích Minh Bảo đã không ngừng nỗ lực bảo tồn, kiến thiết, đưa ngôi tự viện bước sang một tầm vóc mới: vừa tôn nghiêm đạo vị, vừa hài hòa với mỹ cảm nghệ thuật, tạo nên một không gian thiền môn thanh tịnh và khẳng định bản sắc riêng giữa lòng đô thị.
Hiện nay, chùa có hơn 15 vị Tăng Ni là đệ tử xuất gia, phần lớn đang ở độ tuổi thanh xuân, mang theo chí nguyện hoằng pháp lợi sanh “Trên cầu thành Phật – dưới độ chúng sanh” và theo học tại các trường Phật học cũng như thế học. Hằng tháng, vào ngày Chủ nhật cuối cùng, chùa tổ chức khóa tu “Một ngày an lạc” thu hút khoảng 40 đến 50 Phật tử trở về tu học. Vào mỗi tối thứ Bảy, sau thời khóa tụng kinh, chùa tổ chức pháp thoại nhằm chia sẻ giáo lý cho đạo tràng. Ngoài ra, vào những dịp đại lễ như Phật Đản, Thành Đạo, Niết Bàn, Vu Lan…, chùa đều tổ chức các buổi thiền trà, lồng ghép các đề tài giáo lý nhằm bồi dưỡng tuệ căn và thăng hoa tâm linh cho nội tự cũng như Phật tử tại gia.
Không chỉ chú trọng tu học, chùa Dược Sư còn tích cực tham gia vào các hoạt động xã hội trên tinh thần “Phụng sự chúng sanh, cúng dường chư Phật”. Mỗi năm, chùa phối hợp với chính quyền địa phương tổ chức Tết Trung thu, trao hơn 500 phần quà cho thiếu nhi. Vào mùa Vu Lan, chùa tổ chức lễ cúng dường Tăng Ni, nghi thức cài hoa hồng cho hàng trăm Phật tử để tưởng niệm công ơn sinh thành. Đặc biệt, vào ngày 27/7 hằng năm, chùa cùng lãnh đạo xã Bình Phan tổ chức lễ tưởng niệm anh hùng liệt sĩ, thể hiện tinh thần tri ân và báo ân. Bên cạnh đó, chùa còn thường xuyên phát gạo cho người dân có hoàn cảnh khó khăn, xây dựng nhà tình nghĩa cho gia đình liệt sĩ và nhà tình thương cho hộ nghèo. Mỗi tháng, vào ngày 14 và 29 âm lịch, chùa tổ chức bếp ăn thiện nguyện “Tập cho người ăn chay”, mỗi đợt phục vụ 600 phần cơm chay cho người dân Phật tử xa gần.
Hiện nay, chùa Dược Sư đã được cải tạo toàn diện, mang diện mạo mới với kiến trúc vươn cao giữa phố thị. Diện tích mặt bằng tuy khiêm tốn – ngang 6m, dài 19,5m – nhưng được quy hoạch hợp lý, với chánh điện cao 28m tính từ mặt đất, là điểm nhấn nổi bật giữa không gian thành phố. Mặc dù tọa lạc giữa trung tâm, nhưng chùa lại sở hữu phong cảnh hữu tình: bốn bề cây cối xanh tươi, sông nước bao quanh, khí hậu trong lành, gió mát bốn mùa, tạo nên một chốn tu hành lý tưởng cho người con Phật tìm về nương tựa.
Tuy đạt được nhiều thành tựu đáng trân trọng, chùa vẫn còn một số điểm hạn chế cần khắc phục, trong đó nổi bật là vấn đề nhân sự tổ chức. Để phát triển bền vững, chùa cần củng cố cơ cấu nội tự theo truyền thống thiền môn, phân công trách nhiệm rõ ràng, giao phó nhiệm vụ cho từng vị trong tinh thần lục hòa cộng trụ. Bên cạnh đó, nhờ có hệ thống tổ chức giáo hội từ trung ương đến địa phương, chùa có thể tận dụng điều kiện thuận lợi từ Ban Trị sự để đẩy mạnh các hoạt động Phật sự. Việc thành lập thêm Ban Hộ tự với thành phần là các thiện trí thức, những người có kinh nghiệm và tâm huyết với chùa cũng là một giải pháp khả thi nhằm hỗ trợ điều hành và tổ chức.
Để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của Phật tử và người dân thành phố hướng về đời sống tâm linh, chùa Dược Sư cần xây dựng một dự án quy hoạch tổng thể về mặt bằng và chức năng sử dụng. Với 8 không gian hiện có: gồm 4 tầng lầu, 2 tầng lửng, sân thượng và tầng hầm, nằm vị trí trung tâm thành phố Mỹ Tho, việc thiết lập văn phòng liên lạc với đầy đủ các phương tiện như điện thoại, fax, email sẽ giúp chùa dễ dàng kết nối, mở rộng hoạt động từ thiện với quy mô lớn hơn, chuyên nghiệp hơn. Tầng lửng có thể dành cho phòng khách, phòng họp và khu sinh hoạt nội bộ. Tầng hầm sẽ là nơi giữ xe, nhà bếp và trai đường. Các khu vực còn lại có thể bố trí làm giảng đường, phòng học giáo lý, khu cư trú Tăng Ni và thư viện.
Khuôn viên tuy nhỏ nhưng nếu biết cách quy hoạch hợp lý vẫn có thể tạo nên không gian thoáng đãng, yên tĩnh và trang nghiêm. Việc phát triển chùa không chỉ dựa vào quy mô vật chất mà quan trọng hơn là ở tâm nguyện thanh tịnh, tổ chức nội bộ vững vàng, hoạt động Phật sự kiên định và niềm tin kiên cố từ cộng đồng Phật tử.
Nhờ những nỗ lực không ngừng của chư Tăng, sự dẫn dắt của Thượng tọa trụ trì và sự hộ trì của Phật tử gần xa, chùa Dược Sư ngày nay đã trở thành một ngọn đèn tâm linh giữa lòng đô thị, vừa giữ được đạo vị cổ truyền, vừa thích nghi với nhịp sống hiện đại, hứa hẹn tiếp tục là nơi gieo trồng chánh pháp và vun bồi phúc lạc cho muôn người.
Trải qua hơn nửa thế kỷ với biết bao cuộc thăng trầm bể dâu, chùa Dược Sư vẫn lặng lẽ trụ vững giữa lòng phố thị như một viên ngọc tâm linh toả sáng giữa cõi tục trần. Dẫu thời gian có phủ bụi mờ lên bao mái ngói xưa, thì nơi đây vẫn giữ nguyên nét uy nghiêm thanh tịnh – là chốn quay về cho những tâm hồn mỏi mệt, là thềm từ bi cho những bước chân tìm ánh sáng Phật pháp.
Từ những cụ già tóc bạc đến người con xa xứ, từ khách hành hương đến du khách phương xa – ai đã từng một lần dừng chân nơi ngôi đại hùng bảo điện, chiêm ngưỡng tôn tượng Đức Dược Sư Như Lai, đều không khỏi trầm trồ, kính ngưỡng. Những dòng lưu bút thấm đẫm cảm xúc, những ánh mắt sáng lên niềm tin, những bức ảnh lưu giữ khoảnh khắc linh thiêng – tất cả đan kết thành một bản giao hưởng trầm mặc của đạo tình và cảnh sắc.
Chùa không chỉ là kiến trúc, không chỉ là biểu tượng văn hóa – mà là nơi khơi nguồn đạo vị, tưới mát tâm linh, và thắp sáng ngọn đèn chánh niệm giữa cõi đời vô thường. Trong tâm thức bao người, chùa Dược Sư là ánh hải đăng từ bi – chiếu rọi niềm hy vọng, nâng đỡ tinh thần, và tiếp nối mạch nguồn Phật pháp từ bao đời để lại.
Thượng tọa Thích Minh Bảo
