TRUNG BỘ KINH SỐ 61 – KINH GIÁO GIỚI LA – HẦU – LA Ở RỪNG AMBALA

Một thời, Thế Tôn đến thăm Tôn giả Rahula tại rừng Ambala. Ngài dùng chậu nước làm ví dụ để giảng về Sa-môn hạnh của những người biết mà nói láo, không có tàm quý: dù nhỏ, dù lật úp hay trống rỗng, nước tượng trưng cho việc không thực hành chân chánh. Thế Tôn so sánh với con voi của vua trong trận chiến, dùng toàn thân nhưng bảo vệ vòi; tương tự, người nói láo không có tàm quý thì không việc ác nào họ không làm.

Ngài dạy Rahula phương pháp phản tỉnh ba nghiệp:

  1. Thân nghiệp: trước, trong và sau khi làm, hãy xét xem hành vi này có gây hại cho bản thân, người khác hoặc cả hai. Nếu có → bất thiện, từ bỏ; nếu không → thiện, tiếp tục.
  2. Khẩu nghiệp: phản tỉnh trước, trong và sau khi nói; xác định lời nói có hại hay không; từ bỏ lời ác, tiếp tục lời thiện.
  3. Ý nghiệp: phản tỉnh trước, trong và sau khi khởi ý; xác định ý niệm có hại hay không; từ bỏ ý ác, duy trì ý thiện.

Thế Tôn nhấn mạnh phải phản tỉnh nhiều lần, qua đó:

  • Tịnh hóa thân, khẩu, ý nghiệp: loại bỏ phi pháp, tạo thiện nghiệp.
  • Nhận biết quả báo: bất thiện dẫn đến đau khổ, thiện dẫn đến an lạc.
  • Tập trung thực hành: hoan hỷ, an trú, tiếp tục tu học ngày đêm trong các thiện pháp.

Ngài kết luận rằng, trong quá khứ, hiện tại và tương lai, những Sa-môn hay Bà-la-môn nào tịnh hóa ba nghiệp bằng phản tỉnh liên tục sẽ đạt chân thiện, an lạc và giải thoát. Tôn giả Rahula nghe xong hoan hỷ, tín thọ lời Thế Tôn dạy.

Để lại một bình luận