
Mây trắng bay về cõi tịch không,
Chùa xưa chuông lặng giữa mây ngàn.
Một đời độ thế như trăng tỏ,
Vạn kiếp lưu tâm giữa bụi hồng.
Thân hóa mây trôi về pháp giới,
Tâm như nguyệt sáng chiếu muôn nơi.
Nay con cúi đầu nghe pháp nhiệm,
Thầy còn đâu đó giữa hư không.
Ngày trở về!
Học trò Minh Bảo
