
Ta sinh ra trong cuộc đời đã khó
Nên nguyện lòng sống tốt phần đời sau
Dẫu phong sương làm mòn dấu chân xưa
Cũng an nhiên, tự tại chốn lao xao.
Buông đi hết những chuyện buồn nông nổi
Như lá thu rơi xuống nơi chân đồi
Chuyện thế gian thoáng chốc như mây trôi
Tâm thảnh thơi nhẹ bước chốn rong chơi.
Im lặng với những điều không nên nói
Giữ tâm trong, lời nói nhẹ nhàng hơn
Một lời ác gieo chi bao nghiệp lớn
Một lời thiện tạo phúc vẫn là hơn.
Tha thứ hết những điều không vừa ý
Vì ai đâu chẳng phạm lỗi lầm sai
Tâm từ bi mở ra đường nhân ái
Hóa oán thù thành ánh đạo tương lai.
Chọn điều tốt giữa những muôn điều xấu
Như ong bay chọn mật tốt hoa thơm
Không vướng bận những điều chi tục lụy
Chỉ giữ lành nuôi dưỡng tâm hồn thôi.
Sống một mình, nhưng sống không cô tịch
Vì trong tâm vẫn có Phật đang ngồi
Ngồi thiền định hơi thở an vững chãi
Thấy niết bàn trong mỗi phút giây trôi.
Sống nhẹ nhàng giữa trần gian phiền não
Như áng mây chẳng bận bởi đường bay
Không tranh thắng, chẳng buồn thua hơn thiệt
Thong dong bước qua tháng rộng năm dài.
Sống biết đủ là điều chi đáng quý
Dẫu cơm rau dưa muối vẫn thấy ngon
Buông tham chấp, lòng an vui hưởng trọn,
Hiện tại này đã đủ tánh thiên đàng.
Minh Bảo.
