TUYỂN TẬP THƠ

1/ NHÀN

Sống thong dong và tự tại,
Không lo không nghĩ thế lại mà vui.
Ngồi thiền nghe gió đẩy lùi,
Phiền não ghé cửa bảo: "lui từ từ!"

2/ KỶ NIỆM NGÀY BỒ TÁT TẤT – ĐẠT – ĐA XUẤT GIA (08/02/ÂL)

Phước lớn thay mừng ngày Người xuất thế,
Chạnh lòng thay thương xót cõi trầm luân.
Bỏ vinh hoa nơi cung vàng điện ngọc,
Xa ái luyến hồng trần nơi cõi mộng.

Há thân này sao tránh được trầm luân,
Hỡi thế gian ai thoát khỏi hoại dần?
Muôn thế giới còn đang trong mê chấp,
Nhờ Đạo Vàng vượt khổ ải sầu mê.

3/ NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3

Nguyện chúc phụ nữ an hòa
Dung nghi thanh nhã, hiền hòa sắc xuân
Tâm như trăng sáng trong ngần
Tỏa lan phúc hậu, ân cần yêu thương.

Tháng năm phước lộc miên trường
An nhiên tự tại trên đường nhân sinh
Nụ cười rạng rỡ quang vinh
Dung nhan thắm mãi tựa hồng sớm mai.

4/ LỄ THƯỢNG NGUƠN

Thượng Nguơn trăng sáng, ánh lưu ly
Dược Sư chuông chùa, vọng cõi mê
Người về lặng lẽ đêm thiêng ấy
Lễ Phật, nghe Kinh, lắng tiếng đời.

5/ LIỄU TÂM

Minh tri kiến tánh, thân như huyễn
Giác chiếu nguồn tâm, mộng tự tan
Thịnh suy tám ngả đều hư ảnh
Một niệm an nhiên vượt thế gian.

6/ VÍA THẦN TÀI

Mồng Mười tháng Giêng vía Thần Tài,
Dược Sư bổn tự xin kính chúc,
Lộc tài tăng trưởng nơi tâm thiện,
Phước thọ an nhiên khắp mọi miền.

7/ PHƯỚC THỌ KHƯƠNG NINH

Dược Sư đạo tràng bảo điện khai
Lưu ly quang chiếu diệu liên đài
Tinh quân thuận độ tiêu tai ách
Pháp vũ từ vân tịnh trần ai.

Nhất niệm chí thành quy Phật lực
Tam nghiệp thanh tịnh viễn trần tai
Nguyện dĩ đăng minh tiêu túc chướng
An hòa phúc thọ mãn kim đài.

8/ XUÂN LẶNG

Mùng ba xuân lặng trước hiên chùa,
Chuông sớm ngân dài đã tỉnh chưa.
Khói tỏa hương trầm tan vọng tưởng,
Một lòng lắng lại giữa hơn thua.

Xuân đã qua rồi bao náo nhiệt,
Phố cũ thưa dần bớt ngược xuôi.
Người ngồi yên đó nghe xuân thở,
Thấy rõ vô thường giữa hư vô.

Hoa nở chẳng vì ai đứng đợi
Xuân sang đâu hỏi khách bao miền
Bên thềm Phật điện tâm buông nhẹ
Một niệm an nhiên dứt ưu phiền.

Ba ngày tựa một hơi thở ngắn,
Đến - ở - rồi đi rất nhẹ nhàng.
Ai hiểu mừng ba là ngày tỉnh,
Xuân còn nở mãi giữa nhân gian.

Qua ngõ đầu năm xuân vẫn tiếp,
Chánh niệm theo cùng mỗi bước chân.
Giữa dòng biến đổi không dừng nghỉ,
Nở đóa sen lòng sáng thế nhân.

9/ QUA NGÕ TẾT VÔ THƯỜNG

Chuông chùa rơi xuống giữa canh tàn,
Một tiếng ngân dài lặng thế gian.
Xuân đến rồi đi không hẹn trước,
Như mây qua núi, bóng trăng tàn. Mừng Hai gió mới sang hiên vắng,
Thân còn, mà tóc đã phủ sương.
Xuân ghé rồi đi trong khoảnh khắc,
Đánh thức nhân gian mộng vô thường. Hoa nở chẳng vì ai đứng đợi,
Xuân sang đâu hỏi khách trần gian.
Quỳ yên trước Phật, lòng buông nhẹ,
Một niệm an nhiên vượt thế gian. Không cầu phước báu thêm cho đủ,
Chỉ nguyện tâm này bớt ngược xuôi.
Biết xuân cũng như bao pháp khác,
Sinh – trụ – dị – diệt vẫn luân hồi. Qua ngõ mùng Hai, xuân còn đó,
Chánh niệm theo cùng mỗi bước chân.
Giữa dòng biến đổi không dừng nghỉ,
Nở đóa sen hồng, sáng dần dần.

10/ XUÂN AN BÊN CỬA THIỀN

Mùng một xuân sang gió thuận hòa,
Cửa thiền lặng lẽ ánh hồng sa.
Chuông ngân tĩnh mộng trần ai cũ,
Trầm tỏa hư không, pháp vị xa. Bước nhẹ sân chùa lòng buông xả,
Nhất tâm chấp nguyện trước Tam Gia.
Nguyện cho quốc thái dân thường lạc,
Nguyện khắp nhân sinh khổ vượt qua. Xuân đến không mang màu được mất,
Phúc duyên tự nở giữa ta bà.
Một niệm hồi quang soi tánh giác,
Muôn duyên buông xuống, nghiệp dần xa. Cầu an thế giới qua tai ách,
Cầu phước gia môn vẹn đạo nhà.
Cha mẹ tăng long niên tuế thọ,
Chúng sinh đồng hưởng lạc an hòa. Ngoài hiên mai nở vô thường sắc,
Trong cõi tâm không vạn pháp qua.
Xuân ở bên thềm - xuân bất tận,
An nhiên một kiếp, Phật trong ta.

11/ XUÂN SẮC 

Xuân lai vô ngữ đạo thường nhiên,
Nhất niệm thanh phong tịnh pháp duyên.
Hoa lạc hoa khai phi ngoại cảnh,
Tâm không tức thị Niết-bàn tuyền. 春來無語道常然、
一念清風淨法緣。
花落花開非外境、
心空即是涅槃泉。

12/ KÍNH MỪNG PHẬT THÀNH ĐẠO

Bồ-đề nguyệt chiếu tịch tâm không,
Trung đạo khai minh vạn pháp thông.
Ma tịch, tuệ quang, thị giác ngộ,
Như Lai thành đạo phổ hư không. 菩提月照夕心空、 中道開明萬法通。 魔寂,慧光,是覺悟、 如來成道普虛空。

13/ KÝ ỨC TRONG TÔI

Con vẫn nhớ ngày đầu con cất tiếng,
Tiếng khóc đầu làm vỡ cả không gian.
Giọt nước mắt chan đầy trong hi vọng,
Mẹ mỉm cười - khẽ nở giữa trần gian.

Mẹ cũng khóc, khóc đầy trong hạnh phúc,
Khóc vì con, vì trọn kiếp làm người.
Khóc cho phận, cho bao mùa giông gió,
Cho tình thương chẳng đổi chẳng hề vơi.

Con thương mẹ - thương bàn tay chai sạn,
Thương mái đầu pha sợi nắng, sợi sương.
Thương ánh mắt nhìn con đầy lặng lẽ,
Giữa cuộc đời, chẳng nhận lấy gì hơn.

Con biết rõ hoàng hôn rồi sẽ đến,
Mỗi xuân về là tóc mẹ thêm phai.
Một tuổi nữa, nghĩa là thêm gần đất,
Tim con thắt mà không sao níu lại.

Con sợ lắm - vòng đời như định sẵn,
Sinh ra đời rồi cũng sẽ chia ly.
Mẹ đi trước về miền xa tĩnh lặng,
Để lại con ôm trọn những xuân thì.

Con nhớ lắm bao đêm dài thức trắng,
Bóng mẹ gầy ru giấc ngủ trong nôi.
Bàn tay mẹ như ngọn đèn trong gió,
Sưởi ấm con qua tháng rộng năm dài.

Con nhớ mãi, vai mẹ gầy trong gió,
Gánh đời mình, gánh cả những lo toan.
Áo đã sờn, nhưng tình còn nguyên vẹn,
Như trời xanh không hết giữa gian nan.

Con muốn nói: “Con yêu mẹ nhiều lắm”,
Nhưng mẹ ơi… mộ đã phủ rêu rồi.
Con quỳ xuống, nước mắt tràn thành suối,
Khóc cho đời, cho nỗi nhớ không nguôi.

Con xin lỗi, đứa con hư năm ấy,
Chưa kịp ôm, chưa kịp nói một lời.
Nay đứng trước mộ xanh, con mới hiểu
Mất mẹ rồi… là mất cả bầu trời.

14/ TIỄN CHÀO

Ất Tỵ quá vãng ưu phiền,
Bính Ngọ lai đáo, cát duyên khai đồ.
Thân an dưỡng khí công phu,
Danh đồ quảng đạt, lộc thu miên trường.
Dược Sư gia bị tứ phương,
Vạn an cát khánh, đạo hương nhiệm mầu.

15/ THIỀN DUYÊN QUA MUÔN KIẾP

Kiếp này hữu duyên vào cửa Phật,
Thấy đời như gió thoảng mây bay.
Một thân gửi giữa dòng sinh tử,
Chỉ mong tâm lặng bớt đọa đày.

Kiếp sau chẳng muốn tìm nơi khác,
Chẳng nguyện thiên đường, chẳng cõi tiên.
Chỉ cầu trở lại làm người nữa,
Tiếp bước tu hành trả nghiệp duyên.

Dẫu biết kiếp đời đầy bể khổ,
Luân hồi chẳng dứt buộc chân ai.
Vẫn muốn quay về bên Phật pháp,
Gieo hạt lành nữa giữa trần ai.

Nếu mai đoạn nghiệp rời xa xác,
Xin giữ lời thề chẳng đổi thay:
Được sống kiếp người tu tiếp nữa,
Không rời Tam Bảo một phút giây.
16/ ĐÔNG MAI
冬梅
雪覆梅枝白皙新,
早香未讓仍精真。
智者學得諒而忍,
待春方開滿情恩。

Đông mai
Tuyết phục mai chi bạch tắc tân,
Tảo hương vị nhượng vẫn tinh chân.
Trí giả học đắc lượng nhi nhẫn,
Đãi xuân phương khai mãn tình ân.

Dịch nghĩa:
Tuyết phủ cành mai trắng xinh,
Hương sớm chưa nhường, vẫn tinh.
Người khôn ngoan học nhường nhịn,
Đợi xuân sang nở trọn tình.

17/ TẢN MỘNG TRI ÂN THẦY

Mỗi độ đông sang, lòng con nhớ,
Bóng chim năm cũ khuất ngang mây.
Pháp âm còn vọng trong tâm thức,
Như nguyệt soi đường cùng tử gã.

Một thuở thuyết Kinh, vang khắp chốn,
Nửa đời gieo Pháp, rạng hương đài.
Thầy đi lặng lẽ về nơi tịnh,
Mà ánh từ quang chẳng phôi phai.

Hương cũ đượm vào từng bước niệm,
Đạo tình chan chứa giữa đôi tay.
Dẫu thân vắng bóng, lòng con gọi:
“Ân giáo khai minh vẫn còn đây.”

Nhớ bóng áo nâu đời hành đạo,
Nhớ lời khai thị thấm tình xưa.
Nhớ dáng bên hiên chiều gió tĩnh,
Như gọi con về nẻo chánh ngay.

Nguyện học theo Thầy tâm bất động,
Giữa đời mưa nắng vẫn ung dung.
Mỗi mùa hiến học lại tìm về
Vầng đông lại sáng… gợi tên Thầy.

Một chiều đông...
20/11 - Chạnh nhớ Thầy

18/ MỘNG TAN BIẾN

Một chiếc lá vừa rơi trên mặt đất,
Gió khẽ đưa, mà muôn kiếp trôi xa.
Có ai hay đời người như bóng chớp,
Mới nở hoa đã vội hoá sương tàn.

Kẻ hôm qua còn rộn ràng tiếng nói,
Sáng hôm nay đã hóa khói tiêu tan.
Bước chân trần, đi qua miền huyễn mộng,
Bỏ lại sau trăm nẻo khổ, vui, tàn.

Người ở đời mấy ai từng tỉnh giấc,
Giữa cơn mê, cứ tưởng thật là mình.
Chạy theo bóng, gọi tên là hạnh phúc,
Mãi rong ruổi, mà quên lối tâm linh.

Cung điện ngọc, hay túp lều rách nát,
Cũng chung nhau, hơi thở cuối trong đời.
Vinh hay nhục, chỉ là làn khói mỏng,
Tan vào hư, chẳng giữ được cho người.

Thân tứ đại, mượn vay rồi trả lại,
Giọt sương kia, chẳng đợi ánh dương lên.
Một kiếp sống mong manh như hơi thở,
Tỉnh hay mê chỉ cách một niệm hiền.

Ai hiểu được chữ “vô thường” lặng lẽ,
Sẽ thấy lòng, nhẹ tựa cánh mây trôi.
Không còn hận, không còn ham hay sợ,
Giữa khổ đau, vẫn mỉm cười thảnh thơi.

Hãy nhìn lại, khi tim còn đang đập,
Đừng để đời, hóa giấc mộng vô biên.
Giữa bể khổ, nở hoa sen giác ngộ,
Sáng trong ngần... như chính bản tâm nguyên.

19/ HẠNH ĂN CHAY

Chuông sớm ngân dài bên khói bếp,
Khói tịnh lan xa mở cõi thiền.
Học hạnh ăn chay nuôi tịnh giới,
Ngồi tọa quán tâm rũ trần phiền.
Một chén rau hiền thân dưỡng sáng,
Vài lời pháp nhẹ tánh soi nguyên.
Hương cũ nhiệm mầu khơi pháp giới,
Dược Sư tự viện dậy tâm an.

20/ GIỤC NGƯỜI TỈNH MỘNG

Trên mái chùa xưa,
Gió khuya lay tiếng mõ.

Về đi thôi…
Về đi, người lữ hành bụi phủ,
Đã lâu rồi chẳng biết mình
là ai.

Giữa sương mờ,
Bóng dáng kia hao gầy
Dõi theo từng,
nhịp thời gian rơi rụng.

Một kiếp trôi,
Vạn kiếp cũng hư hao,
Chỉ còn hơi thở,
Giữa dòng vô thường chảy.

Trong giấc mộng,
Tiếng niệm Phật khẽ rơi,
Nghe lòng như được gội trong sương.

Giật mình tỉnh giấc,
Trăng rụng xuống hiên chùa,
Tiếng chuông ngân đưa hồn theo mây trắng.

Về đi thôi…
Về đi, người đã mỏi.
Về để cười
Với ánh nắng sớm mai,
Thở giữa vô thường,
An nhiên mà sáng tỏ.

21/ MỘT CHIỀU TUỔI 50

Năm mươi tuổi, ta ngồi nhìn mây trắng,
Thấy nửa đời như gió thoảng, hương bay.
Còn chi đâu, vài sợi tóc vươn tai,
Và tiếng cười cũng hóa thành kỷ niệm.

Ta đã hiểu, hồng trần là giấc mộng,
Bao được – bao mất cũng hóa phù vân.
Ngọn núi xanh từng in màu vĩnh cửu,
Nay cúi đầu soi bóng nước rêu xanh.

Ta khẽ bước, bên khung trời lặng lẽ,
Nhặt vô minh, bỏ giữa dòng thác cuốn.
Nghe trong gió có lời xưa khe khẽ:
“Một kiếp người - như bóng nhỏ qua thôi.”

Tôi vẫn nhớ, ngày mang Y giải thoát,
Giữa chùa xưa, nghe mõ điểm công phu.
Mỗi sớm mai, nghe lòng an như nắng,
Thấy vạn duyên rơi nhẹ tựa hoa tàn.

Nửa đời tĩnh, chẳng mong cầu chi nữa,
Một nụ cười đủ sáng cả hư không.
Chén trà nhỏ, bên hương thiền pháp vị,
Nghe trong mình, muôn kiếp vẫn thong dong.

Chợt tỉnh thức, bên khung trời vắng lặng
Nghe lòng mình, như sóng lặng xa bờ
Nghe hư không, dường như đang dừng lại
Để tôi thấy, dòng đời như bất động.

Nửa đời lại, xin nguyện làm tiếng mõ,
Gọi người mê quay bước giữa vô thường.
Một tiếng vang như tan vào hư tĩnh,
Để cũng là ta - cũng chẳng phải ta.

22/ VÔ KHÔNG NẺO ĐẠO

Ta chào đời,
Với đôi tay trắng toát.

Ta ra đi,
Cũng trắng cả đôi tay.

Giữa cuộc đời,
Hai bờ song hành mãi.

Kẻ rũ sạch
Hồng trần nơi mộng ảo,

Mang trong lòng
Lý tưởng chốn bồng lai.

Noi gót Phật,
Vượt qua nỗi bi sầu.

Người khác chọn
Áo hồng, vai sánh bước,

Pháo giao duyên,
Rượu ngọc thắm môi cười.

Đi trọn kiếp,
Tình kia đầy viên mãn.

Nhưng rốt cuộc,
Đều chung đường trở lại.

Con đường ấy,
Ai rồi cũng sẽ đến

Hóa thân này,
Tan cùng trong cát bụi,

Nấm mồ xưa,
Giờ đã phủ rêu hoa…

23/ TỪ, BI, HỶ, XẢ

Từ
Là hương
Tan trong nắng
Sưởi ấm lòng người
Tôi mỉm cười
Thấy đời
Hiền.

Bi
Là mây
Trôi lặng lẽ
Che nắng nhân gian
Tôi cúi xuống
Thấy lòng 
Thương.

Hỷ
Là hoa
Nở trong gió
Chẳng hẹn cùng ai
Tôi ngẩng đầu
Thấy trời 
Xanh.

Xả
 Là mưa
   Rơi rồi tạnh
Rửa sạch ưu phiền
Tôi ngồi yên
Thấy mình
An.

24/ BÓNG Y

Bóng Y vàng
Nhuộm mùi đời chẳng bẩn.

Lặng lẽ đi
Giữa cõi mộng thăng trầm.

Người đến rồi
Như mây sớm bay qua.

Người đi rồi
Như lá chiều thu rụng.

Tâm lặng nghe
Tiếng đời như gió thoảng.

Bước chân thiền
Lặng lẽ giữa vô không.

Cảnh đổi thay
Như bóng nước trong gương.

Hoa vừa nở
Đã nghe hương phai nhạt.

Trăng tròn đầy
Lại khuyết sớm tàn phai.

Đường tu ấy
Nhiều chông gai, thử thách

Một niệm thôi
Cũng hoá khổ thành an.

Không cầu danh
Chỉ mong đời bớt khổ.

 Thấy khổ đau
Như thấy mình trong đó.

Nguyện cho người
Sầu nhẹ, chữ an sâu

Không cầu thành
Nguyện cho người luôn sáng.

Giữa vô minh
Thấy vô thường hiển hiện.

Giữa ngày tàn
Nghe sự sống mong manh.

Một nụ cười
Cho đời thêm tỉnh thức.

Một tấm lòng
Gieo hạt thiện vô biên.

Thân tứ đại
Mai rồi về cát bụi.

Dấu chân xưa,
Ngàn năm không biến đổi.

Tâm đạo này
Gửi trọn chốn nhân gian.

25/ TRÀ GIỮA CÕI NHƯ NHIÊN

Nhấp ngụm trà thơm, khói nhẹ bay,
Ngồi xem mây trắng lững lờ trôi.
Chuyện thế gian kia xin trả lại,
An nhiên một kiếp giữa trần ai.

Nhấp ngụm trà ngon, hương bảng lảng,
Thả hồn thong thả giữa mây ngàn.
Tự tại ung dung đời lữ khách,
Ghé nơi trần thế - trọ rồi sang.

26/ GIỮA CÕI BA NGÀN

Tôi dạo bước
Giữa cõi đời huyễn mộng.

Gom được gì,
Ngoài hai chữ - Vô Không.

Sắc chẳng sắc,
Trần ai đâu là thật.

Cõi ba ngàn,
Như bóng nước trong sương.

Tôi dạo bước,
Giữa phù vân giăng lối.

Tìm được gì,
Ngoài hai chữ - Chân Tâm.

Hữu chẳng hữu,
Vô nào hay là vô.

Cõi trần thế,
Tan trong một hơi thở.

27/ BÓNG XƯA

Mây trắng bay về cõi tịch không,
Chùa xưa chuông lặng giữa mây ngàn.
Một đời độ thế như trăng tỏ,
Vạn kiếp lưu tâm giữa bụi hồng.

Thân hóa mây trôi về pháp giới,
Tâm như nguyệt sáng chiếu muôn nơi.
Nay con cúi đầu nghe pháp nhiệm,
Thầy còn đâu đó giữa hư không.

Ngày trở về!!!
Ngày Thầy tôi đi.
Trưởng lão Hòa thượng Thích Từ Thông (hiệu Như Huyễn Thiền Sư)

28/ KHÔNG VƯỚNG MẮC

Một sớm mai kia ta cũng rụng,
Như chiếc lá vàng cuối chớm thu.
Mộng mị trần gian xin gửi lại,
Chỉ còn mây trắng, ánh trăng mù.

Tro bụi tan rồi hòa đất tưới,
Xương tàn chẳng nhớ chuyện vui tươi.
Không thương, không giận, thôi vương vấn,
Thân xác trả về nuôi cỏ cây.

Nay còn hơi thở lòng trong sáng,
Hãy sống an nhiên sống sẵn sàng,
Mỉm cười cùng nắng quên phiền não,
Đợi lúc buông xuôi đến chẳng màng.

Một kiếp rong chơi cõi ta bà,
Hơn thua được mất hóa ra ma.
Những điều gom góp rồi tan biến,
Một chút chân tâm cũng thấy xa.

Khi gió khẽ lay hồn trổi dậy,
Ta mỉm cười trong cõi hư bay.
Biết đủ, biết dừng là giải thoát,
Sen lòng nở đỏ thấy không sai.

29/ SOI TÂM

Thế sự thăng trầm lắm đảo điên,
Nhân gian mấy độ phủ ưu phiền.
Đêm sâu châm lửa soi tâm nguyệt,
Gió động đèn thiền vẫn lặng yên.

Trần gian phiền não che bốn phía,
Tâm soi nhật nguyệt sáng ba miền.
Một niệm buông rồi tro lửa tắt,
 Giữa miền tịch mịch thấy an nhiên.

30/ CHIỀU THIỀN

Chiều về lặng lẽ tưới vườn xanh,
Một bóng thiền hành bước nhẹ quanh.
Tưới cây ẩn tưới lòng thanh tịnh,
An nhiên theo gió, tháng năm lành.

31/ VU LAN KHÔNG MÁ

Má đi rồi, căn nhà xưa cũng vắng
Khói nhang chiều quẩn quạnh giữa hiên mưa
Con ngồi đếm những mùa đau đã cũ
Nghe tim mình rạn vỡ tự bao giờ.

Có những lời chưa một lần kịp nói
Đã chìm sâu theo đất lạnh im lìm
Con khép mắt vẫn nghe hoài tiếng má
Ru tuổi thơ qua mấy nhịp êm đềm.

Mộ má đó nằm cuối chiều cỏ úa
Hoa tím buồn nở lặng dưới hàng cây
Con trở lại mà hồn như trẻ nhỏ
Gọi một tiếng “má ơi” giữa hao gầy.

Chuông chùa ngân tan vào trong gió muộn
Từng câu Kinh thấm lạnh cả nhân gian
Mùa Vu Lan đi ngang đời tĩnh lặng
Con mất rồi một khoảng sáng bình an.

Nếu có thể đổi bao ngày còn lại
Con chỉ xin được thấy má mỉm cười
Dù một phút bên hiên nhà năm cũ
Để đời con thôi trống vắng ngậm ngùi.

32/ HẠNH NGUYỆN XUẤT TRẦN

Bần tăng áo xám vải thô,
Khất duyên tín thí, độ vô số người.
Có chi để tự xưng ngôi,
Có gì kiêu mạn cái tôi nữa mà?

Từng phần cơm áo đàn-na,
Dưỡng thân hành đạo, vượt qua não phiền.
Xả ly tham ái đảo điên,
Thong dong y bát khắp miền hóa duyên.

Nhớ xưa Đức Phật hiện tiền,
Cũng từng khất thực gieo duyên độ đời.
Thân giáo thanh tịnh rạng ngời,
Khiến tâm tín chủ thoát rời trầm luân.

Từ bi quảng độ mười phương,
Bình đẳng vô ngại, không vương sang hèn.
Phủi tan ngã chấp nhỏ nhen,
Nhẹ như mây trắng bay chen đỉnh ngàn.

Ca-sa một mảnh y vàng,
Tỏa hương chánh pháp, trăm ngàn gần xa.
Giữ gìn hạnh nguyện như là,
Nối dòng phạm hạnh Thiền gia rạng ngời.

33/ MỘT BÓNG HIÊN THIỀN

Ngẩng ngắm tàn nguyệt cầu tâm tịnh,
Kệ tụng ngàn năm, bụi thế còn.
Khoác áo nâu sờn thân cát bụi,
Ngoảnh về bản ngã thấy hao mòn.

Lạc bước tìm ta qua vạn nẻo,
Tưởng gần bờ giác, hóa cô đơn.
Thuyền tuệ vượt ngoài trùng sóng nghiệp,
Mà chân trần thế vẫn chưa buông.

Mở quyển kinh xưa, lòng dậy sóng,
Nhịp mõ canh dài gọi tỉnh hồn.
Duyên nghiệp bao đời còn mắc níu,
Hỏi ai tháo được sợi tơ buồn?

Đêm vắng hiên thiền, đèn lặng lẽ,
Một bóng riêng mình với nguyệt non.
Gương soi gặp kẻ từng quen biết,
Chưa sạch bụi trần — đợi hóa thân.

34/ BƯỚC CHÂN THIỀN

Áo già lam
Phủ bụi trần vô tận.

Lặng lẽ đi
Giữa cõi mộng thăng trầm.

Người đến rồi
Như mây sớm bay qua.

Người đi rồi
Như lá chiều thu rụng.

Tâm lặng nghe
Tiếng đời như gió thoảng.

Bước chân thiền
Lặng lẽ giữa vô không.

Cảnh đổi thay
Như bóng nước trong gương.

Hoa vừa nở
Đã nghe hương phai nhạt.

Trăng tròn đầy
Lại khuyết sớm tàn phai.

Đường tu ấy
Nhiều chông gai, thử thách

Một niệm thôi
Cũng hoá khổ thành an.

Không cầu danh
Chỉ mong đời bớt khổ.

Thấy khổ đau
Như thấy mình trong đó.

Nguyện cho người
Sầu nhẹ, chữ an sâu

Không cầu thành
Nguyện cho người luôn sáng.

Giữa vô minh
Thấy vô thường hiển hiện.

Giữa ngày tàn
Nghe sự sống mong manh.

Một nụ cười
Cho đời thêm tỉnh thức.

Một tấm lòng
Gieo hạt thiện vô biên.

Thân tứ đại
Mai rồi về cát bụi.

Dấu chân xưa
Ngàn năm không biến đổi.

Tâm đạo này
Gửi trọn chốn nhân gian.


35/ NGÀY GẶP LẠI

Ba mươi năm rồi đó, tình huynh đệ,
Ngày gặp lại, mắt cười mà lòng đau đến lạ.
Người còn đây, người giờ sao xa quá,
Có những cái tên chỉ còn gọi trong ký ức mà thôi.

Ngày ấy nghèo, một ổ bánh mì chia đôi,
Một chén trà trao tay qua những đêm dài gió lạnh.
Có lúc tưởng đời mình chẳng lành,
Vẫn có huynh đệ đứng bên, chẳng hỏi điều hơn thiệt.

Rồi cuộc sống cuốn mỗi người đi biền biệt,
Kẻ ngược xuôi, người lặng lẽ mưu sinh.
Có người thành công, có người lận đận một đời mình,
Có người chưa kịp già... đã thành người thiên cổ.

Hôm nay ngồi lại, nhìn nhau qua từng mái tóc,
Mới giật mình năm tháng đã đi xa.
Bàn tay năm nào vạm vỡ xông pha,
Giờ run nhẹ khi nâng trà chúc tụng.

Ngày trước anh em mình vai mang trời rộng,
Dốc núi nào cũng cười nói, bước song song.
Giờ tóc bạc, đời người đi qua bên kia sườn dốc,
Chậm một bước mới hay quý biết mấy nghĩa đồng lòng.

Có những gương mặt đến đây trong nhớ nhung vô tận,
Chiếc ghế còn trống mà nước mắt cứ rơi.
Anh em mình vẫn gọi tên nhau như thuở đôi mươi,
Nhưng người đáp lại chỉ còn là khoảng lặng.

Ba mươi năm... một quãng đời dài hơn mọi lời có thể nói.
Chúng ta mất tuổi trẻ, mất bao người thân yêu rồi bạn nhỉ?
Đi hết nửa đời người mới hiểu một điều:
Thứ đáng quý nhất không phải tiền tài, danh vọng.

Mà là khi ngoảnh lại giữa cuộc đời rộng lớn,
Vẫn còn vài người gọi mình bằng cái tên của ngày xưa.
Vẫn nhớ những tháng năm dãi nắng dầm mưa,
Vẫn xem nhau là “anh em”, dù thời gian đã bạc màu tất cả.

Nâng chén trà này xin gửi những người còn ở lại,
Và những người đã đi xa chẳng có thể trở về.
Nếu có kiếp sau, giữa dòng đời dâu bể,
Xin lại được làm huynh đệ của nhau thêm một lần.

Lặng

36/ TA LÀ AI?

Ta là ai
Giữa muôn ngàn ngã rẽ
Lối rẽ nào tìm ra được chân như

Ta là ai
Trong cuộc đời giả tạm
Bao được bao mất cũng hóa hư vô

Ta là ai
Tìm hoài trong vạn nẻo
Đến lúc vô tâm bỗng thấy chân mình

Ta là ai
Khi hoàng hôn dần xuống
Tóc phai màu đã nhẹ hóa hư vô

Ta là ai
Giữa dòng đời xuôi ngược
Hơn thua làm chi một kiếp nhân sinh

Ta là ai
Trong cõi lòng lặng lẽ
Buông hết muộn phiền mới thấy an nhiên

Ta là ai
Khi trăng khuya tỏ rạng
Một niệm quay về soi thấu tâm không

Ta là ai
Chẳng là ai cả nữa
Đến tự hư không rồi lại về không

Ta là ai
Câu hỏi còn ở đó
Mỗi bước chân về là một đóa sen

Ta là ai
Giữa đất trời vô tận
Mỉm cười nhìn vạn pháp đến rồi đi.

37/ TỰ QUÁN

Ngẩng ngắm tàn nguyệt cầu tâm tịnh,
Kệ tụng ngàn năm, bụi thế còn.
Khoác áo nâu sờn thân cát bụi,
Ngoảnh về bản ngã thấy hao mòn.

Lạc bước tìm ta qua vạn nẻo,
Tưởng gần bờ giác, hóa cô đơn.
Thuyền tuệ vượt ngoài trùng sóng nghiệp,
Mà chân trần thế vẫn chưa buông.

Mở quyển kinh xưa, lòng dậy sóng,
Nhịp mõ canh dài gọi tỉnh hồn.
Duyên nghiệp bao đời còn mắc níu,
Hỏi ai tháo được sợi tơ buồn?

Đêm vắng hiên thiền, đèn lặng lẽ,
Một bóng riêng mình với nguyệt non.
Gương soi gặp kẻ từng quen biết,
Chưa sạch bụi trần — đợi hóa thân.

38/ LỐI VỀ TRONG ĐÊM

Đêm dài cho kẻ thức,
Nghe gió lật từng trang.
Ngọn đèn vàng cúi thấp,
Rọi bóng người cô đơn.

Đường dài cho kẻ lạc,
Chẳng biết đâu lối chính.
Ngã ba giăng sương mỏng,
Ngỡ gần mà hóa xa.

Có người đi vì mộng,
Có người đi bởi thương.
Bước qua nghìn dấu hỏi,
Vẫn chưa gặp nhịp cầu.

Đêm đâu dài mãi mãi,
Rồi đông cũng nhường xuân.
Người đâu lạc mãi mãi,
Nếu còn giữ chữ tâm.

Kẻ thức ôm trời tối,
Vì tuyệt vọng trong lòng.
Một vì sao rất nhỏ
Vẫn còn cháy mênh mông.

Và đường dù xa quá,
Vẫn chưa thấy bến bờ,
Cứ đi bằng điều thiện,
Lối ngay sẽ đợi người.

Đêm dài cho kẻ thức,
Đường dài cho kẻ mê.
Chỉ cần tim còn sáng,
Lạc rồi cũng về không.

39/ KHÁCH LẠ GHÉ NHÀ

Bệnh đến làm bạn cùng ta,
Ghé ngang một thoáng, hiên nhà gió lay.
Ta thủ thỉ khẽ bên tai:
“Bệnh à, sao đến những ngày bình yên?”

Bệnh cười chẳng nói ưu phiền,
“Ta mang lời nhắc của miền vô thường.
Thân này vốn cõi vô thường,
Hợp tan, còn mất - cũng đường nhân sinh.”

Ta ngồi nghe tiếng lặng thinh,
Thấy trong hơi thở bóng mình mong manh.
Một cơn đau ghé qua nhanh,
Dạy ta thương lấy ngày xanh đang còn.

Rồi mai nắng lại đầu non,
Bạn đi, ta tiễn, chẳng còn trách chi.
Cảm ơn một chuyến bệnh kỳ,
Cho ta tỉnh thức - biết gìn phút giây.

40/ CHÂN TÂM

Tìm về nguồn cội tâm linh,
Lặng nghe hơi thở, lặng nhìn chính ta.
Mây mờ phủ kín sơn hà,
Một tia tỉnh thức chan hòa nắng mai.

Đường tu chẳng ở ngoài ai,
Chính nơi vọng niệm từng ngày lắng yên.
Giữa dòng nhân thế đảo điên,
Giữ tâm thanh tịnh cho lòng bình an.

Ngọc thô nằm khuất trong đồi,
Bao năm chẳng giũa vẫn ngồi quạnh hiu.
Qua bao thử thách dập dìu,
Mới nên châu ngọc mỹ miều sáng trong.

Sắt kia trải lửa thành đồng,
Người qua nghịch cảnh mới mong vững bền.
Thăng trầm như gió qua miền,
Chân tâm vẫn đó bình yên nhiệm mầu.

Chớ tìm hạnh phúc nơi đâu,
Kho báu sẵn có nhiệm màu trong tim.
Quay về soi lại lặng im,
Thấy trăng trí tuệ nổi chìm giữa tâm.

41/ ĐẠO VÀO NHÂN GIAN

Con nguyện làm hương giữa cõi đời,
Tỏa thơm chánh pháp khắp nơi nơi.
Không vì danh vọng hay công đức,
Chỉ muốn nhân gian bớt ngậm ngùi.

Con nguyện làm hoa bên lối thế,
Nở từ tâm nguyện độ quần sinh.
Dẫu cho nắng lửa hay mưa gió,
Vẫn giữ hương lành với hữu tình.

Con nguyện viết kinh bằng máu mực,
Chép lời Phật dạy giữa nhân gian.
Mỗi trang là một niềm thương lớn,
Mỗi chữ là muôn ánh đạo vàng.

Con nguyện đem đạo vào trong đời,
Vào từng giọt lệ, tiếng cười rơi.
Vào nơi tăm tối người quên lối,
Thắp một đèn tâm sáng rạng ngời.

Nếu một đời này thành cát bụi,
Xin làm phân đất nuôi hoa sen.
Nếu một đời này tan như khói,
Xin còn chánh pháp giữa nhân duyên.

Nguyện dâng hương hoa không tiếc giữ,
Nguyện dâng thân mạng chẳng riêng mình.
Cho khi thế giới còn đau khổ,
Vẫn bước đi hoài hạnh độ sinh.

42/ BÓNG MÂY QUA NGÕ

Đời người qua trước ngõ,
Tựa khói, sóng, mây xa,
Tựa sương cùng ánh chớp,
Ngoảnh lại đã thành hoa.

Những điều ta nắm giữ,
Như cát chảy qua tay,
Như trăng chìm đáy nước,
Càng tìm càng vụt bay.

43/ GIỮA MỘT CÕI DUYÊN

Ta đến giữa đời như khách lạ,
Mượn chút nắng vàng, chút gió bay.
Mượn tiếng chim chiều trên ngọn lá,
Mượn dòng sông cũ chảy qua ngày.

Ta đến chẳng mang gì theo cả,
Nên được mất nào có nghĩa chi.
Vui thì ngồi ngắm hoa vừa nở,
Buồn cũng xem như áng mây đi.

Đời rộng thế, đường xa thế,
Mỗi cuộc tương phùng một cõi duyên.
Nắm tay phút chốc rồi buông nhẹ,
Như lá theo mùa, như sóng nghiêng.

Mai lúc hoàng hôn nghiêng bóng núi,
Ta lại về nơi gió lặng im.
Trả hết cho đời từng hơi thở,
Như người dạo bước hết cuộc tìm.

Chẳng tiếc nhân gian nhiều hay ít,
Chỉ mừng từng phút được rong chơi.
Đến đây ngắm một mùa hoa nở,
Rồi mỉm cười về với hoa rơi.

44/ ÁNH ĐẠO DƯỢC SƯ

DƯỚI bóng từ bi lặng cõi lòng,
MÁI chùa che chở khách trần ai.
CHÙA ngân tiếng kệ tan phiền não,
DƯỢC độ lòng mê thoát họa tai.
 giảng đạo vàng soi lối mộng,
AN gìn tâm tịnh sạch trần ai.
NHIÊN nhiên buông xả đời hư ảo,
TỰ tại thong dong giữa tháng ngày,
TẠI thế mà lòng như áng mây.

Chiều lặng gió…

45/ NGUYỆN HỌC

Nguyện học buông, xả lìa tâm chấp trước
Dứt oán hờn, đoạn tận mọi sân si
Xa hơn thua, lìa bỏ lòng ganh ghét
Quên lỗi xưa, cho nhẹ bước đường đi.

Nguyện học sống, an nhiên trong hiện tại
Buông vọng tưởng, giữa muôn pháp đổi thay
Giữ chánh niệm, không mong cầu hư ảo
Tâm thong dong, sáng tỏ giữa đời này.

Nguyện học hạnh, sẻ chia không cầu báo
Dứt tham lam, rời bỏ tánh keo kiệt
Cho vô cầu, không mong người đền đáp
Chỉ nguyện đời, bớt khổ giữa trần mê.

Nguyện học vững như non cao bất động
Giữa phong ba, tâm chẳng động mảy may
Sống ngay thẳng, không khổ thẹn than
Mặc sóng gió, vẫn an nhiên tự tại.

Nguyện học nghỉ trong tịch nhiên lặng lẽ
Buông gánh đời cho thân nhẹ tâm an
Trong tĩnh lặng soi chiếu từng niệm khởi
Thấy thân tâm vốn giả hợp vô thường.

Nguyện học siêng tu tăng trưởng thiện pháp
Gieo hạt lành nuôi lớn đức từ bi
Xa điều ác giữ tâm luôn thanh tịnh
Dứt loạn động an trú mỗi sát na.

Nguyện học hiểu và hành theo chánh pháp
Dẫn hữu tình lìa chấp ngã vô minh
Nhớ bốn ân khắc ghi lòng đền đáp
Một kiếp người tỉnh thức giữa nhân sinh.

Nguyện tất cả tùy duyên mà an trú
Mỗi nghiệp riêng mỗi căn tánh khác nhau
Cầu muôn loài vượt mê về bến giác
Trí sáng ngời soi thấu suốt về sau.

46/ HỌC ĐẠO GIỮA ĐỜI

Giữa nhân gian tập buông từng niệm chấp
Dứt giận hờn, dứt oán trách trong tâm
Xả hơn thua rời xa lòng đố kỵ
Quên lỗi lầm cho nhẹ bước đường đi.

Giữa nhân gian tập sống đời an tịnh
Rời chấp trước, trước muôn vàn đổi thay
Giữ chánh niệm không mơ cầu xa vợi
An trú hiện tiền lòng sáng thênh thang.

Giữa nhân gian tập mở lòng san sẻ
Bỏ tham lam rời nhỏ hẹp ích kỷ
Cho không tính không mong cầu nhận lại
Chỉ mong đời bớt lạnh giữa phong ba.

Giữa nhân gian học vững như non đá
Đứng giữa đời không lay chuyển tâm can
Giữ ngay thẳng chẳng thẹn cùng lương tri
Mặc sóng gió vẫn bình nhiên tự tại.

Giữa nhân gian học dừng và lắng lại
Gỡ ưu phiền cho thân nhẹ tâm an
Trong tĩnh lặng soi rõ từng vọng niệm
Thấy ngã chấp vốn mong manh vô thường.

Giữa nhân gian tập tinh cần tu sửa
Tăng thiện duyên nuôi lớn hạt lành tâm
Xa điều ác mở lối về thanh tịnh
Giữ nội tâm yên vững giữa trần ai.

Giữa nhân gian hành theo đường chánh pháp
Giúp muôn người lìa mê chấp ngã tâm
Nhớ bốn ân khắc sâu lòng đền đáp
Hiểu kiếp người như giấc mộng phù sinh.

Giữa nhân gian mỗi người mang duyên nghiệp
Mỗi căn cơ mỗi phước báo riêng phần
Nguyện tất cả an nhiên trong chánh đạo
Sáng tuệ tâm vượt thoát mọi vô minh.

47/ GIỮA LẶNG

Đêm lặng lẽ, hóa thân bé nhỏ
Ngồi soi bóng, giữa khoảng trăng tàn
Nghe từng nhịp, vô thường khẽ động
Một lần qua, mất liền vĩnh viễn.

Ao cạn nước, chẳng mơ biển rộng
Vẫn nghe xa, sóng vỗ dạt dào
Những chân trời, xanh sâu vô tận
Mắt lặng nhìn, muôn ánh sao rơi.

Bỏ lại hết ,những miền ồn ã
Ta ung dung, giữa chốn không lời
Một vạt áo, bay qua trí nhớ
Ngoảnh nhìn sau, chỉ bóng xa xôi.

48/ VÔ MÔN

Bao phen thử… vị còn xanh chát
Dấu thời gian phủ kín thân tâm
Ngồi lặng lẽ nghe đời rơi rụng
Bóng chính mình tản mát xa xăm.

Lối luân chuyển mù sương vô tận
Gọi tên ai cũng hóa không lời
Bước chưa tới mà như đã lạc
Giữa vô cùng một thoáng chơi vơi.

Đêm gió lạnh xuyên qua cửa vắng
Chạm hư không… lạnh thấu trong lòng
Mới hay vẫn bên ngoài cánh cửa
Chưa một lần chạm được “vô môn”.

Bãi trăng cũ mờ phai dấu cũ
Ga hoàng hôn không bóng người về
Một kiếp ấy trôi như bụi mỏng
Nặng hư danh, nhẹ tựa sơn khê.

Cánh bướm đậu mà không chỗ đậu
Trái chưa thành đã vội héo khô
Tiếng kinh vỡ giữa vùng tịch mịch
Rơi từng giọt lạnh xuống hư vô.

Đèn leo lét soi vào khoảng lặng
Ta nhìn ta… chẳng thấy ai ngồi.

49/ BẬC ĐẠI GIÁC

Phước lớn thay mừng ngày Người xuất thế,
Chạnh lòng thay thương xót cõi trầm luân.
Bỏ vinh hoa nơi cung vàng điện ngọc,
Xa ái luyến hồng trần nơi cõi mộng.

Há thân này sao tránh được trầm luân,
Hỡi thế gian ai thoát khỏi hoại dần?
Muôn thế giới còn đang trong mê chấp,
Nhờ Đạo Vàng vượt khổ ải sầu mê.

50/ HƯƠNG SẮC AN NHIÊN

Nguyện chúc phụ nữ an hòa
Dung nghi thanh nhã, hiền hòa sắc xuân
Tâm như trăng sáng trong ngần
Tỏa lan phúc hậu, ân cần yêu thương.

Tháng năm phước lộc miên trường
An nhiên tự tại trên đường nhân sinh
Nụ cười rạng rỡ quang vinh
Dung nhan thắm mãi tựa hồng sớm mai. 
Minh Bảo.

Để lại một bình luận