TRUNG BỘ KINH SỐ 70 – KINH KÌTÀGIRI

Đức Phật dạy các Tỷ-kheo về việc từ bỏ ăn ban đêm để giữ gìn sức khỏe, thân tâm nhẹ nhàng, ít bệnh và có năng lượng tu tập. Khi một số Tỷ-kheo khuyên Tỷ-kheo Assaji và Punabbasuka làm theo lời Phật, hai vị này không đồng ý vì vẫn muốn ăn nhiều bữa như trước.

Đức Phật gọi hai vị ấy đến và giải thích rằng người tu không nên chỉ chạy theo cảm giác dễ chịu trước mắt, mà phải xét xem các cảm thọ có làm tăng trưởng thiện pháp hay bất thiện pháp. Có những cảm giác vui thích khiến tham ái tăng lên, nhưng cũng có những cảm giác giúp tâm thanh tịnh hơn.

Đức Phật dạy rằng người tu phải không phóng dật, luôn tinh tấn tu tập. Ngài phân loại các hạng người tu hành từ thấp đến cao và nhấn mạnh rằng trí tuệ không thể đạt được ngay lập tức mà phải trải qua quá trình:

  • có lòng tin,
  • học hỏi giáo pháp,
  • suy xét,
  • thực hành,
  • tinh tấn,
  • chứng nghiệm sự thật.

Ý nghĩa bài kinh

Bài kinh nhấn mạnh rằng tu hành không chỉ là làm theo hình thức bên ngoài mà quan trọng là sự chuyển hóa tâm.

  • Người tu cần biết tiết chế dục vọng, không chạy theo sự thoải mái của thân.
  • Không phải mọi cảm giác dễ chịu đều tốt; cần nhìn xem nó có giúp mình giảm tham, sân, si hay làm chúng tăng lên.
  • Thành tựu trí tuệ cần quá trình học tập và thực hành từng bước, không thể nóng vội.
  • Điều quan trọng nhất trong đời sống tu tập là sự tinh tấn, chánh niệm và không phóng dật.

 

Để lại một bình luận