VÔ KHÔNG NẺO ĐẠO

VÔ KHÔNG NẺO ĐẠO
Ta chào đời,
Với đôi tay trắng toát.
Ta ra đi,
Cũng trắng cả đôi tay.
Giữa cuộc đời,
Hai bờ song hành mãi.
Kẻ rũ sạch
Hồng trần nơi mộng ảo,
Mang trong lòng
Lý tưởng chốn bồng lai.
Noi gót Phật,
Vượt qua nỗi bi sầu.
Người khác chọn
Áo hồng, vai sánh bước,
Pháo giao duyên,
Rượu ngọc thắm môi cười.
Đi trọn kiếp,
Tình kia đầy viên mãn.
Nhưng rốt cuộc,
Đều chung đường trở lại.
Con đường ấy,
Ai rồi cũng sẽ đến
Hóa thân này,
Tan cùng trong cát bụi,
Nấm mồ xưa,
Giờ đã phủ rêu hoa…
Minh Bảo