MỘT CHIỀU TUỔI 50!

MỘT CHIỀU TUỔI 50!
Năm mươi tuổi, ta ngồi nhìn mây trắng,
Thấy nửa đời như gió thoảng, hương bay.
Còn chi đâu, vài sợi tóc vươn tai,
Và tiếng cười cũng hóa thành kỷ niệm.
Ta đã hiểu, hồng trần là giấc mộng,
Bao được – bao mất cũng hóa phù vân.
Ngọn núi xanh từng in màu vĩnh cửu,
Nay cúi đầu soi bóng nước rêu xanh.
Ta khẽ bước, bên khung trời lặng lẽ,
Nhặt vô minh, bỏ giữa dòng thác cuốn.
Nghe trong gió có lời xưa khe khẽ:
“Một kiếp người – như bóng nhỏ qua thôi.”
Tôi vẫn nhớ, ngày mang Y giải thoát,
Giữa chùa xưa, nghe mõ điểm công phu.
Mỗi sớm mai, nghe lòng an như nắng,
Thấy vạn duyên rơi nhẹ tựa hoa tàn.
Nửa đời tĩnh, chẳng mong cầu chi nữa,
Một nụ cười đủ sáng cả hư không.
Chén trà nhỏ, bên hương thiền pháp vị,
Nghe trong mình, muôn kiếp vẫn thong dong.
Chợt tỉnh thức, bên khung trời vắng lặng
Nghe lòng mình, như sóng lặng xa bờ
Nghe hư không, dường như đang dừng lại
Để tôi thấy, dòng đời như bất động.
Nửa đời lại, xin nguyện làm tiếng mõ,
Gọi người mê quay bước giữa vô thường.
Một tiếng vang như tan vào hư tĩnh,
Để cũng là ta – cũng chẳng phải ta.
Minh Bảo