GIỤC NGƯỜI TỈNH MỘNG

GIỤC NGƯỜI TỈNH MỘNG
Trên mái chùa xưa,
Gió khuya lay tiếng mõ.
Về đi thôi…
Về đi, người lữ hành bụi phủ,
Đã lâu rồi chẳng biết mình
là ai.
Giữa sương mờ,
Bóng dáng kia hao gầy
Dõi theo từng, nhịp thời gian rơi rụng.
Một kiếp trôi,
Vạn kiếp cũng hư hao,
Chỉ còn hơi thở,
Giữa dòng vô thường chảy.
Trong giấc mộng,
Tiếng niệm Phật khẽ rơi,
Nghe lòng như được gội trong sương.
Giật mình tỉnh giấc,
Trăng rụng xuống hiên chùa,
Tiếng chuông ngân đưa hồn theo mây trắng.
Về đi thôi…
Về đi, người đã mỏi.
Về để cười
Với ánh nắng sớm mai,
Thở giữa vô thường,
An nhiên mà sáng tỏ.
Minh Bảo