
MỘNG TAN BIẾN
Một chiếc lá vừa rơi trên mặt đất,
Gió khẽ đưa, mà muôn kiếp trôi xa.
Có ai hay đời người như bóng chớp,
Mới nở hoa đã vội hoá sương tàn.
Kẻ hôm qua còn rộn ràng tiếng nói,
Sáng hôm nay đã hóa khói tiêu tan.
Bước chân trần, đi qua miền huyễn mộng,
Bỏ lại sau trăm nẻo khổ, vui, tàn.
Người ở đời mấy ai từng tỉnh giấc,
Giữa cơn mê, cứ tưởng thật là mình.
Chạy theo bóng, gọi tên là hạnh phúc,
Mãi rong ruổi, mà quên lối tâm linh.
Cung điện ngọc, hay túp lều rách nát,
Cũng chung nhau, hơi thở cuối trong đời.
Vinh hay nhục, chỉ là làn khói mỏng,
Tan vào hư, chẳng giữ được cho người.
Thân tứ đại, mượn vay rồi trả lại,
Giọt sương kia, chẳng đợi ánh dương lên.
Một kiếp sống mong manh như hơi thở,
Tỉnh hay mê chỉ cách một niệm hiền.
Ai hiểu được chữ “vô thường” lặng lẽ,
Sẽ thấy lòng, nhẹ tựa cánh mây trôi.
Không còn hận, không còn ham hay sợ,
Giữa khổ đau, vẫn mỉm cười thảnh thơi.
Hãy nhìn lại, khi tim còn đang đập,
Đừng để đời, hóa giấc mộng vô biên.
Giữa bể khổ, nở hoa sen giác ngộ,
Sáng trong ngần… như chính bản tâm nguyên.
Minh Bảo
