
TẢN MỘNG TRI ÂN THẦY
Mỗi độ đông sang, lòng con nhớ,
Bóng chim năm cũ khuất ngang mây.
Pháp âm còn vọng trong tâm thức,
Như nguyệt soi đường cùng tử gã.
Một thuở thuyết Kinh, vang khắp chốn,
Nửa đời gieo Pháp, rạng hương đài.
Thầy đi lặng lẽ về nơi tịnh,
Mà ánh từ quang chẳng phôi phai.
Hương cũ đượm vào từng bước niệm,
Đạo tình chan chứa giữa đôi tay.
Dẫu thân vắng bóng, lòng con gọi:
“Ân giáo khai minh vẫn còn đây.”
Nhớ bóng áo nâu đời hành đạo,
Nhớ lời khai thị thấm tình xưa.
Nhớ dáng bên hiên chiều gió tĩnh,
Như gọi con về nẻo chánh ngay.
Nguyện học theo Thầy tâm bất động,
Giữa đời mưa nắng vẫn ung dung.
Mỗi mùa hiến học lại tìm về
Vầng đông lại sáng… gợi tên Thầy.
Một chiều đông…
20/11 – Chạnh nhớ Thầy
Minh Bảo
