
Con vẫn nhớ ngày đầu con cất tiếng,
Tiếng khóc đầu làm vỡ cả không gian.
Giọt nước mắt chan đầy trong hi vọng,
Mẹ mỉm cười – khẽ nở giữa trần gian.
Mẹ cũng khóc, khóc đầy trong hạnh phúc,
Khóc vì con, vì trọn kiếp làm người.
Khóc cho phận, cho bao mùa giông gió,
Cho tình thương chẳng đổi chẳng hề vơi.
Con thương mẹ – thương bàn tay chai sạn,
Thương mái đầu pha sợi nắng, sợi sương.
Thương ánh mắt nhìn con đầy lặng lẽ,
Giữa cuộc đời, chẳng nhận lấy gì hơn.
Con biết rõ hoàng hôn rồi sẽ đến,
Mỗi xuân về là tóc mẹ thêm phai.
Một tuổi nữa, nghĩa là thêm gần đất,
Tim con thắt mà không sao níu lại.
Con sợ lắm – vòng đời như định sẵn,
Sinh ra đời rồi cũng sẽ chia ly.
Mẹ đi trước về miền xa tĩnh lặng,
Để lại con ôm trọn những xuân thì.
Con nhớ lắm bao đêm dài thức trắng,
Bóng mẹ gầy ru giấc ngủ trong nôi.
Bàn tay mẹ như ngọn đèn trong gió,
Sưởi ấm con qua tháng rộng năm dài.
Con nhớ mãi, vai mẹ gầy trong gió,
Gánh đời mình, gánh cả những lo toan.
Áo đã sờn, nhưng tình còn nguyên vẹn,
Như trời xanh không hết giữa gian nan.
Con muốn nói: “Con yêu mẹ nhiều lắm”,
Nhưng mẹ ơi… mộ đã phủ rêu rồi.
Con quỳ xuống, nước mắt tràn thành suối,
Khóc cho đời, cho nỗi nhớ không nguôi.
Con xin lỗi, đứa con hư năm ấy,
Chưa kịp ôm, chưa kịp nói một lời.
Nay đứng trước mộ xanh, con mới hiểu
Mất mẹ rồi… là mất cả bầu trời.
Minh Bảo
